Thời Sênh đi vào trong trường, quan sát xung quanh.
Người biết nguyên chủ cũng không ít, hơn nữa những người này dường như không biết chuyện đánh nhau ngày đó. Rốt cuộc bọn họ chỉ nhìn cô chứ không có biểu tình như nhìn thấy ác ma.
Ngôi trường này rất lớn, Thời Sênh đi tới đi lui, cuối cùng đi tới sân thể dục mà cô ném nổ lung tung ngày đó.
Toàn bộ sân thể dục đều là những cái hố, trong đó vẫn còn lôi điện chưa tan hết.
“Bên phía Hội Học sinh không có tin tức gì sao?”
“Không thấy những người đó còn đang đo đạc ư? Chứng tỏ bọn họ cũng chẳng biết đây là gì, Hội Học sinh blablabla…”
Những câu thảo luận này chẳng có cơ sở thực tế nào mà toàn là phỏng đoán. Thời Sênh đứng trong chốc lát rồi rời khỏi sân thể dục.
Bên cạnh sân thể dục có một hàng cây nhỏ, Thời Sênh đi theo hàng cây đó.
Các màu tóc lúc ẩn lúc hiện trước mặt cô, đôi mắt đều sắp thành bảy sắc cầu vồng mất rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

