Gió nhẹ mang theo mùi máu tươi từ xa thổi tới.
Mặt trời bắt đầu nhô lên từ phía chân trời, ánh nắng ban mai thong thả le lói qua đường chân trời, chiếu sáng khắp mặt đất.
Không biết qua bao lâu, người trên mặt đất cũng động đậy. Ánh nắng mặt trời chiếu thẳng xuống làm hắn không mở được mắt ra. Một hồi lâu hắn mới thích ứng được, mắt hơi hé ra, ngọn cỏ dính máu trước mặt hắn đang khẽ đong đưa theo gió, phất qua chóp mũi hắn.
Thân thể của Mục Vũ rất đau, đau khắp mình mẩy.
Như có vô số lưỡi dao nhỏ chém qua người, muốn chia năm xẻ bảy thân thể hắn ra.
Hắn chống tay lên mặt đất, từ từ ngồi dậy.
Cô hơi nghiêng đầu, mái tóc đỏ rực bắt mắt rũ xuống trước ngực, vừa lúc ngăn trở phong cảnh mà áo đồng phục không che đậy được.
Đôi con ngươi như bị máu nhuộm đỏ bình thản nhìn hắn.
Mất đi linh khí ngày thường, lại có thêm mấy phần lạnh nhạt, thế gian vạn vật đều không thể lọt được vào mắt của cô.
Vị Tức…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)