Nhóm năm mươi người hoàn toàn không nghĩ rằng có một ngày sẽ bị một đám tân binh đánh.
Tại sao lại phạt bọn họ chứ?
“Thân là tiền bối của các anh, dạy dỗ các anh thì có gì sai?” Diệp Sâm lạnh lùng, “Sao, giờ còn muốn chống đối cả tôi phải không?”
Nhóm năm mươi người: “…”
Rõ ràng là nói lung tung để lấy cớ, ai tin.
Rồng mạnh cũng không áp được rắn nhà, giờ Diệp Sâm chính là rắn nhà, còn là con rắn mạ vàng, bọn họ chỉ có thể nhận mệnh.
“Xin hỏi Thiếu tướng Diệp, huấn luyện viên Cốc Lam này đã được quân khu tán thành hay chưa?” Hạ Vũ đột nhiên đứng ra, mọi người vừa mới chuẩn bị rời đi lại dừng lại.
Đúng thế, không được quân khu tán thành chính là làm trái kỷ luật.
Mọi người như tìm được một lý do để phản kháng lại Diệp Sâm, ai nấy đều thẳng sống lưng.
Khóe miệng Diệp Sâm nhếch lên, chậm rãi phun ra từng chữ, “Quân doanh đặc huấn, tôi định đoạt.”
Hắn lại hơi dừng mới nói tiếp, “Nếu các anh muốn báo cáo lên thì cứ chờ rời khỏi đây rồi hãy nói.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)