Hạ Vũ còn chưa kịp nghĩ ra ý tứ trong câu nói của Thời Sênh thì một nắm đấm đã tới ngay trước mặt.
Hắn là quân nhân, khi thân thể gặp phải nguy hiểm thì sẽ tự phát ra phản ứng.
Vốn nghĩ có thể dễ dàng hạ gục đối phương, nhưng mà lúc ra tay mới phát hiện đối phương không dễ nhằn như thế, thân thể nhỏ xinh kia dường như có chứa một lực lượng vô cùng mạnh mẽ.
“Tiểu thư Cốc Lam, Hạ Vũ, hai người đừng đánh nữa.” Dường như Từ Mi sợ người khác chú ý sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt cho Hạ Vũ nên cũng không dám kêu lớn, chỉ nôn nóng nhìn hai người họ, nhỏ giọng khuyên can.
Nhưng Hạ Vũ đang đánh với Thời Sênh rồi, sao có thể dễ dàng dừng tay như thế được.
Thời Sênh vung nắm đấm đánh lên bụng Hạ Vũ.
Hạ Vũ lui lại mấy bước. Thời Sênh lại lập tức xông lên, túm lấy cánh tay hắn, đè hắn lên tường, chân đá lên cẳng chân của hắn, góc đá rất âm hiểm nên cẳng chân Hạ Vũ run lên, thân mình cũng hạ thấp vài phân.
Thời Sênh buông Hạ Vũ ra, vỗ vỗ tay, “Liên trưởng Hạ, anh còn phải rèn luyện nhiều, lần sau luận bàn, tôi sẽ không hạ thủ lưu tình nữa đâu.”
Thời Sênh giấu mu bàn tay ra sau lưng, hơi nắm chặt lại, sau đó xoay người đi về nhà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


