"Tiểu Lam, mau để ba nhìn xem, con có bị thương ở đâu không?” Ông Cốc chờ đám người Hạ Vũ đi rồi liền lập tức khôi phục dáng vẻ cha hiền, “Sao con lại bị bắt cóc thế? Đúng thật là, đã bảo con đừng có quấn lấy cái thằng Hạ Vũ đó, người ta đã kết hôn rồi, con lại chẳng nghe, nó thì có gì tốt chứ? Quân khu này còn có nhiều người tốt hơn nó nhiều, sao con cứ mù quáng như thế chứ?”
Trên người Hạ Vũ có quân công, tuy rằng thăng chức chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng quan trọng là hắn đã có vợ rồi.
Thích một người đàn ông đã có vợ chẳng phải là sẽ phá hỏng hạnh phúc gia đình nhà người ta sao?
“Không phải lúc đó con còn nhỏ không hiểu chuyện sao?” Thời Sênh nhanh chóng an ủi ông Cốc, lão ba này của cô lại thích biến đổi sắc mặt như nam chính sao?
Ở trước mặt người ngoài thì banh mặt ra chẳng khác nào tượng gỗ, ở trước mặt con gái liền trở thành người thích lải nhải.
Nhưng chuyện này đúng là nguyên chủ có chỗ chưa đúng.
“Hiện tại con đã nghĩ thông suốt rồi, sẽ không thích hắn nữa.”
Mặt ông Cốc đầy vẻ không thể tin nổi, còn duỗi tay sờ lên trán Thời Sênh, “Không sốt… Không phải bị dọa ngu người rồi chứ?”
Thời Sênh: “…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
