Thời Sênh buông hắn, Kỳ Uyên lập tức đẩy cô ra, ngồi dậy, giọng hơi nặng nề, “Ta không biết mình bị sao nữa, ta chỉ là… không muốn rời khỏi ngươi.”
Mấy chữ sau nói rất nhỏ, như đang tự nói với chính mình vậy.
Thời Sênh nửa quỳ trên giường, nghiêng đầu nhìn hắn, cánh môi khẽ mở, “Vậy thì đừng rời khỏi ta nữa. Ngài muốn cái gì ta cũng có thể cho ngài.”
Những hình ảnh quen thuộc lại ập tới.
Giống như đã có rất nhiều người nói cho hắn những lời này, đáy lòng hắn có một loại trực giác, những người đó đều chỉ là một người.
Mà người kia… hiện đang ở trước mặt hắn.
Kỳ Uyên đứng dậy, âm thanh hơi rung, “Ta về phòng đây.”
Thời Sênh giữ chặt hắn, hơi ngửa đầu, “Ngủ cùng ta đi.”
Làm đế vương, tất nhiên là có hiểu biết về chuyện phòng the, nhưng đó là chuyện của một người đàn ông với một người phụ nữ. Giờ bọn họ lại là hai người đàn ông đấy?
“Ừm, trước khi chàng chuẩn bị tốt, ta sẽ không chạm vào chàng.” Thời Sênh cam đoan một cách nghiêm túc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)