Tốc độ chạy của xe ngựa rất nhanh, xóc nảy càng kinh khủng hơn, lâu lắm rồi Kỳ Uyên không trải qua cảm giác đào vong* như thế này.
*Đào vong: chạy trốn.
Hắn siết chặt tay, nỗ lực gạt đi khuôn mặt hiện lên trong đầu.
Nhưng sau đó Kỳ Uyên lại buông tay ra, tên đó lợi hại như thế, cần hắn phải lo lắng sao?
Không đúng, tại sao hắn phải lo lắng cho kẻ bắt cóc mình chứ. Hắn không lo lắng, tuyệt đối không lo lắng.
Tốc độ của xe ngựa chậm dần, cửa xe bị người mở ra, ám vệ Giáp đứng bên ngoài, “Bệ hạ, chúng ta chờ Điện hạ ở đây, có điểm tâm, ngài lót dạ trước đi.”
Ám vệ Giáp đưa điểm tâm được gói trong giấy dầu cho hắn rồi đóng cửa xe lại.
Kỳ Uyên còn chưa kịp nói một chữ nào.
Bên ngoài xe ngựa.
Ám vệ Ất hạ giọng, “Chờ Điện hạ về rồi nói tiếp.”
Lúc Thời Sênh về còn xách theo bốn con thỏ, biểu tình của chúng ám vệ ngoại trừ kinh ngạc thì cũng chỉ có kinh hãi mà thôi.
Điện hạ, ngài giết người xong còn có tâm tình đi săn thỏ nữa ư?
Thời Sênh đưa mấy con thỏ cho ám vệ Giáp, chuẩn bị lên xe ngựa, ám vệ Giáp vội vàng ngăn lại, “Điện hạ, những người vừa rồi?”
Thời Sênh ném một đồ vật qua, ám vệ Giáp bắt được, cúi đầu liền nhận ra đó là một khối lệnh bài thì không khỏi kinh ngạc, “Đây là… trong cung?”
Sao người trong cung lại biết được hành tung của bọn họ nhanh thế được?
Thời Sênh không trả lời, xoay người lên xe ngựa. Kỳ Uyên lạnh nhạt liếc nhìn cô, thấy cô đã đổi quần áo, màu lam đổi sang màu đen làm khuôn mặt càng thêm chói mắt, giơ tay nhấc chân cũng lộ ra vẻ tự phụ.
Người như vậy, không biết có bao nhiêu cô nương thích?
Kỳ Uyên cảm thấy mình đã chú ý tên này quá rồi, vội vàng cưỡng ép mình thu lại tầm mắt, “Dung Vương có không ít kẻ thù nhỉ?”
“Còn tốt.” Ngần này tính là cái gì, lúc ông trâu bò lên thì tất cả mọi người đều là địch hết.
Kỳ Uyên nghe ra ngữ khí kia của cô, đó tuyệt đối không phải khiêm tốn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



