Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khải nhíu mày nhìn chiếc trâm ngọc bích trong tay Linh. "Một chiếc trâm cũ thôi mà, Linh. Em chắc chắn là mình không nhầm lẫn chứ? Có lẽ em đã nhìn thấy nó ở đâu đó rồi." Vốn là người thực tế, Khải vẫn cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý. Anh lo lắng cho sự an toàn của cả nhóm và không muốn Linh bị cuốn vào những ảo tưởng.
Mai rụt rè nép sau lưng Khải, ánh mắt vẫn còn đầy sợ hãi sau những lời kể của ông Lý. "Nhưng... nhưng những gì ông ấy nói đáng sợ quá. Em không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa. Chúng ta nên nghe theo lời ông ấy, Linh à." Giọng cô run rẩy, thể hiện sự bất an tột độ.
Nam, dù luôn tỏ ra mạnh mẽ, giờ cũng không giấu được vẻ lo lắng. "Ừ, Linh à. Anh cũng thấy không ổn. Những chuyện này vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta rồi. Thà rằng chúng ta tìm một chỗ khác an toàn hơn." Anh liếc nhìn những góc tối trong căn nhà, dường như đang tưởng tượng ra những bóng ma ẩn nấp ở đó.
Linh siết chặt chiếc trâm trong tay, cảm giác lạnh lẽo của ngọc bích dường như thấm sâu vào da thịt cô. Cô nhìn các bạn, nhận ra sự lo lắng và sợ hãi trong mắt họ. Tuy nhiên, cảm giác thôi thúc khám phá sự thật về chiếc trâm và mối liên hệ mơ hồ của nó với ngôi nhà quá mạnh mẽ, lấn át cả nỗi sợ hãi đang dần lan tỏa.
"Em hiểu sự lo lắng của mọi người," Linh nói, giọng cô kiên định. "Nhưng em thật sự cảm thấy có một mối liên hệ nào đó ở đây. Em không thể giải thích được, nhưng em tin rằng chiếc trâm này không phải là một vật vô tình bị bỏ lại. Nó... nó có ý nghĩa gì đó với em."
Mai và Nam vẫn còn chút do dự, nhưng trước sự nhượng bộ của Khải và vẻ kiên trì của Linh, họ cũng đành chấp nhận. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi vẫn còn lảng vảng trong tâm trí họ, khiến mỗi tiếng cọt kẹt của gỗ, mỗi bóng tối mờ ảo đều trở nên đáng ngờ.
Sau khi tạm thời thuyết phục được các bạn, Linh quyết định sẽ bắt đầu cuộc tìm kiếm của mình. Cô cẩn thận quan sát chiếc trâm ngọc bích, cố gắng khơi gợi thêm những ký ức mơ hồ. Hình ảnh bông hoa mai trắng muốt hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí cô, nhưng những chi tiết khác vẫn còn mờ ảo như sương khói.
"Chúng ta có thể bắt đầu từ đâu?" Nam hỏi, cố gắng xua đi bầu không khí nặng nề.
Linh suy nghĩ một lát. "Có lẽ chúng ta nên khám phá kỹ hơn tầng trên, nơi em tìm thấy chiếc rương khóa kín. Bên trong có thể chứa những vật phẩm hoặc giấy tờ liên quan đến chủ nhân cũ của ngôi nhà."
Cả nhóm đồng ý. Họ cùng nhau bước lên cầu thang gỗ cọt kẹt, mỗi bước chân nặng trĩu mang theo sự tò mò lẫn nỗi sợ hãi. Bóng tối trên tầng dường như đặc hơn, và mùi ẩm mốc cũng nồng nặc hơn. Họ không biết rằng, quyết định ở lại thêm một ngày này sẽ đưa họ vào sâu hơn nữa những bí ẩn quái gở đang ẩn náu trong ngôi nhà cổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






