Sáng sớm, mọi người tập trung dưới nhà để ăn sáng.
"Đêm qua mọi người ngủ có ngon không?" Linh cố gắng giữ giọng điệu bình thường khi cả nhóm tụ tập ở phòng khách để ăn sáng với mì gói mang theo.
Mai ôm chặt tách cà phê nóng, vẻ mặt vẫn còn chút mệt mỏi. "Em... em nghe thấy nhiều tiếng động lắm. Cứ như có ai đó đi lại trên gác xép ấy."
Nam gật gù, mắt thâm quầng. "Anh cũng vậy. Lúc thì tiếng cọt kẹt, lúc thì như tiếng thở dài ở đâu gần đây."
Khải, người có vẻ ngủ say nhất, nhíu mày. "Anh không nghe thấy gì đặc biệt. Chắc tại nhà cũ nên nó vậy thôi."
Linh im lặng, ánh mắt cô vẫn hướng về chiếc gương đặt ở góc phòng. Cảm giác bất thường về vị trí của nó vẫn ám ảnh cô. Trong lúc mọi người ăn sáng, cô lén quan sát kỹ hơn những đồ vật trong phòng. Cách bài trí dường như không tuân theo bất kỳ quy tắc nào mà cô từng biết về phong thủy. Chiếc bàn thờ đặt đối diện cửa sổ, nơi ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào, điều mà theo quan niệm truyền thống là không tốt.
Sau bữa sáng, Linh đề nghị cả nhóm cùng nhau khám phá ngôi nhà. Cô muốn tìm hiểu xem có điều gì ẩn chứa đằng sau vẻ ngoài cổ kính này.
"Chúng ta chia nhau ra tìm hiểu đi. Khải, anh xem xét cấu trúc của ngôi nhà, có gì bất thường không. Mai, em để ý xem có vật gì kỳ lạ bị bỏ lại không. Nam, em thử tìm hiểu xem có lối nào dẫn xuống hầm hoặc lên gác xép bị khóa không." Linh phân công.
Trong khi Khải cẩn thận xem xét những bức tường và cột nhà, Mai rụt rè mở những chiếc tủ cũ kỹ, bên trong chỉ toàn là bụi bặm và vài món đồ gia dụng đã mục nát. Nam lùng sục khắp các ngóc ngách, nhưng không tìm thấy bất kỳ lối đi ẩn nào.
Trên bức tường ẩm mốc, một vài nét vẽ nguệch ngoạc hiện ra, trông giống như những ký tự cổ hoặc những hình vẽ bùa chú kỳ lạ. Chúng được vẽ bằng một loại mực đã phai màu, nhưng vẫn còn đủ để nhận ra những đường nét quái gở.
Cùng lúc đó, từ bên ngoài vọng vào một âm thanh khiến cả nhóm giật mình. Đó là tiếng động cơ xe máy dừng lại trước cổng. Một người đàn ông trung niên, dáng vẻ khắc khổ, mặc bộ quần áo cũ kỹ, bước vào sân. Ông ta nhìn ngôi nhà với ánh mắt dò xét và có chút lo lắng.
"Xin chào," Linh lên tiếng, cố gắng tỏ ra thân thiện. "Ông là...?"
Người đàn ông nhìn họ, giọng nói trầm thấp mang theo âm hưởng địa phương. "Tôi là Lý, người trông coi khu này. Nghe nói có người đến thuê căn nhà này... Các cô cậu không biết gì về nó sao?"
Ánh mắt của ông ta nhìn chằm chằm vào ngôi nhà, ẩn chứa một nỗi sợ hãi khó tả. Linh cảm thấy có điều gì đó không ổn. Có lẽ, người đàn ông này biết những bí mật mà ngôi nhà đang che giấu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)