Ba ngày sau yến tiệc rằm tháng giêng.
Tần Minh đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm chiếc khăn thêu hoa cát cánh của Tần Đáp ứng, thì nghe tiếng bước chân vội vã ngoài hành lang. Ôn Cẩn bước vào, mặt có vẻ khác thường — không phải lo lắng, mà là một thứ cảm xúc mà Tần Minh chưa từng thấy trên gương mặt già nua ấy.
"Thường tại," Ôn Cẩn nói, giọng trầm xuống, "có chỉ dụ từ Hoàng thượng."
Tần Minh đặt chiếc khăn xuống, tim bắt đầu đập nhanh. "Chỉ dụ gì ạ?"
"Tối nay, Hoàng thượng triệu Thường tại thị tẩm."
Căn phòng như ngừng lại. Tần Minh nghe rõ tiếng máu chảy trong tai mình, tiếng tim đập thình thịch dưới lồng ngực. Nàng nhìn Ôn Cẩn, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.
Thị tẩm. Đêm đầu tiên bên Hoàng đế.
Nàng đã biết điều này sẽ đến — từ ngày đầu vào cung, từ lúc mẹ dặn nàng trước khi lên kiệu, từ những câu chuyện thì thầm giữa các phi tần. Nhưng biết và đối diện là hai chuyện khác nhau.
"Thường tại," Ôn Cẩn bước lại gần, giọng dịu hơn, "đừng sợ. Lão nô sẽ giúp Thường tại chuẩn bị."
Tần Minh gật đầu, nhưng tay vẫn run. Nàng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ — nắng tháng giêng vàng nhạt, trải trên sân gạch một lớp ấm áp. Ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Chim vẫn hót. Gió vẫn thổi. Chỉ có nàng là sắp bước vào một thế giới hoàn toàn xa lạ.
---
Cả buổi chiều, Tần Minh và Ôn Cẩn chuẩn bị.
Tắm rửa bằng nước ấm pha trầm hương. Xoa dầu thơm vào tóc, vào da. Mặc áo trong bằng lụa trắng, khoác ngoài một chiếc áo choàng mỏng màu hồng nhạt — loại áo dành riêng cho phi tần khi vào tẩm cung.
Ôn Cẩn chải tóc cho nàng, từng lược, từng lược một. Tóc Tần Minh dài, đen, mượt — thứ tóc mà mẹ nàng vẫn tự hào.
"Thường tại có tóc đẹp," Ôn Cẩn nói, tay lướt nhẹ qua mái tóc. "Hoàng thượng sẽ thích."
Tần Minh không đáp. Nàng nhìn mình trong gương đồng — một cô gái mặc áo lụa trắng, tóc xõa dài, mặt non nớt như một đứa trẻ. Nàng có cảm giác mình sắp bước vào một nghi lễ nào đó, một nghi lễ mà nàng không hiểu hết ý nghĩa.
"Ôn Cẩn ơi," nàng hỏi nhỏ, "con phải làm gì?"
Ôn Cẩn dừng tay chải. Bà nhìn Tần Minh trong gương, mắt thoáng chút buồn.
"Cứ để tự nhiên. Đừng giả tạo. Hoàng thượng ghét giả tạo."
"Vậy con chỉ cần ngồi yên ạ?"
"Không." Ôn Cẩn đặt lược xuống, vòng ra trước mặt nàng. "Khi Hoàng thượng hỏi, hãy trả lời thật. Khi Hoàng thượng im lặng, đừng cố nói chuyện để lấy lòng. Khi Hoàng thượng... khi Người muốn gần gũi, đừng chống cự, cũng đừng giả vờ say mê. Cứ để mọi chuyện tự nhiên."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, mắt rưng rưng. "Con sợ."
"Biết sợ là tốt." Ôn Cẩn nắm tay nàng. "Trong cung này, người không biết sợ mới là người chết sớm nhất. Nhưng đừng để nỗi sợ làm con quên mất mình là ai."
Nói xong, bà lấy từ hộc tủ ra chiếc lược trầm hương — vật duy nhất Tần Minh mang từ quê nhà — và cài lên tóc nàng.
"Chiếc lược này sẽ ở bên con. Như quê nhà ở bên con."
Tần Minh chạm tay lên chiếc lược, cảm thấy hơi ấm từ gỗ trầm hương lan ra, xoa dịu nỗi sợ trong lòng.
---
Chiều tà, Thần Phi đến.
Nàng ta không nói nhiều — chỉ nhìn Tần Minh từ đầu đến chân, gật gù, rồi kéo nàng ra góc phòng.
"Ta có vài điều muốn nói với muội."
"Tỷ nói đi."
"Thứ nhất: đừng uống rượu trong tẩm cung. Hoàng thượng có mời cũng đừng uống. Muội không biết uống, sẽ say, sẽ nói những điều không nên nói."
Tần Minh gật đầu.
"Thứ hai: nếu Hoàng thượng hỏi về ta, về các tỷ — hãy trả lời thật. Đừng che giấu, đừng tô vẽ. Người ghét nịnh hót."
"Vâng."
"Thứ ba..." Thần Phi ngập ngừng, rồi nắm chặt tay nàng. "Nếu Hoàng thượng làm muội đau, hãy nhớ: đó là chuyện bình thường. Lần đầu luôn đau. Nhưng nó sẽ qua."
Tần Minh cúi đầu, mặt đỏ bừng.
"Ta biết muội sợ," Thần Phi nói tiếp, giọng nhẹ hơn. "Ai cũng sợ lần đầu. Nhưng muội có điều mà không ai có: sự chân thành. Đừng đánh mất nó."
Tần Minh ngước lên nhìn Thần Phi, mắt đã ươn ướt. "Cảm ơn tỷ."
Thần Phi xoa đầu nàng, như xoa đầu một đứa em gái. "Đi đi. Và nhớ: bọn ta ở đây, chờ muội về."
---
Khi trời tối hẳn, thái giám đến.
Ông ta mặc áo đen, đội mão đen, tay cầm một chiếc đèn lồng nhỏ. Ông ta cúi chào Tần Minh, giọng kính cẩn: "Tần Thường tại, xin mời đi theo lão nô."
Tần Minh đứng dậy, chân hơi run. Nàng nhìn Ôn Cẩn — bà gật đầu. Nàng nhìn ra ngoài — bóng tối đã phủ kín sân.
Nàng bước theo thái giám, từng bước, từng bước, vào màn đêm.
---
Đường đến tẩm cung của Hoàng đế dài hơn nàng tưởng.
Qua những hành lang lát đá, qua những cầu gỗ cong vắt ngang hồ nước tối om, qua những khu vườn im lìm dưới ánh trăng lưỡi liềm. Thái giám đi trước, đèn lồng đu đưa, tạo ra những vệt sáng vàng nhảy múa trên mặt đất.
Tần Minh nhìn xung quanh. Ban đêm, hoàng cung khác hẳn ban ngày — tĩnh lặng, huyền bí, như một con thú khổng lồ đang ngủ. Chỉ có tiếng bước chân của họ vang lên trên nền gạch, và tiếng gió thổi qua những tán cây già.
"Thường tại có lạnh không?" thái giám hỏi, không quay đầu.
"Dạ... hơi lạnh ạ."
Thái giám không nói gì thêm, chỉ đi chậm lại một chút, để nàng khỏi phải bước vội.
---
Tẩm cung của Hoàng đế — Càn Thanh cung — hiện ra trước mắt Tần Minh như một bức tranh.
Cổng cao, mái cong, đèn lồng treo dọc hiên. Trước cửa có hai thái giám đứng gác, mặc áo xanh, tay cầm đèn. Họ cúi chào khi thấy Tần Minh, không nói lời nào.
Thái giám dẫn đường đưa nàng vào bên trong. Qua một hành lang nữa, qua một sân trong trồng mai, rồi dừng lại trước một cánh cửa gỗ đỏ.
"Thường tại vào đi. Hoàng thượng đang đợi."
Tần Minh đứng trước cánh cửa, tim đập đến nỗi nàng tưởng nó sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng đưa tay lên, định gõ — rồi nhận ra mình không cần gõ. Cánh cửa khẽ hé mở.
Nàng đẩy cửa, bước vào.
---
Bên trong là một căn phòng rộng, ấm cúng.
Không khí thơm mùi trầm hương và gỗ đàn hương. Đèn lồng treo trên trần, tỏa ánh sáng vàng dịu. Một chiếc bàn thấp kê giữa phòng, trên bày bút nghiên và một xấp tấu chương. Một chiếc giường lớn kê sát tường, màn the màu xanh nhạt buông xuống.
Và Hoàng đế — ngồi bên bàn, tay cầm một cuốn sách, mắt nhìn lên khi nàng bước vào.
Ông không mặc long bào. Ông mặc một chiếc áo dài màu xám nhạt, tóc búi gọn, không đội mão. Nhìn ông lúc này, Tần Minh thấy ông không còn là Hoàng đế uy nghiêm trên ngai vàng — mà là một người đàn ông trẻ, mệt mỏi, với đôi mắt sâu và nụ cười nhẹ.
"Đến rồi à?"
Giọng ông trầm, ấm, không còn trang trọng như trong yến tiệc.
"Dạ... thần thiếp đến rồi ạ."
Tần Minh cúi đầu, hai tay đan vào nhau trước ngực. Nàng không biết nên đứng hay nên quỳ, nên nhìn hay nên cúi mặt.
Hoàng đế đặt cuốn sách xuống, đứng dậy. Ông bước đến gần nàng — mỗi bước chân của ông vang trên sàn gỗ, mỗi bước làm tim nàng đập thêm một nhịp.
"Đừng căng thẳng. Lại đây ngồi."
Ông chỉ vào chiếc chiếu trước bàn. Tần Minh bước đến, ngồi xuống, hai tay vẫn đan chặt. Nàng ngồi thẳng lưng, như một học trò trước thầy.
Hoàng đế nhìn nàng, khẽ cười. "Trẫm đáng sợ lắm sao?"
"Dạ... không ạ."
"Thế sao nàng run?"
Tần Minh cúi đầu. "Thần thiếp... thần thiếp lần đầu được gần Hoàng thượng như thế này ạ."
Hoàng đế im lặng một lát. Rồi ông ngồi xuống chiếu, đối diện với nàng, và rót hai chén trà.
"Trẫm cũng từng là người lần đầu. Ai cũng có lần đầu."
Ông đẩy một chén trà về phía nàng. Tần Minh nhận lấy, tay vẫn còn run, nhưng nàng cố giữ cho chén trà khỏi đổ.
"Uống đi. Trà này ngọt, không đắng như trà thường."
Tần Minh nhấp một ngụm. Trà ấm, thơm mùi hoa nhài, hậu vị ngọt nhẹ. Nàng uống thêm một ngụm nữa, cảm thấy nỗi sợ tan đi một chút.
---
"Tần Minh," Hoàng đế gọi tên nàng, giọng trầm xuống.
"Dạ?"
"Quê nàng ở đâu?"
"Ở huyện Thanh Giang, tỉnh Giang Nam ạ."
"Giang Nam." Mắt ông xa xăm. "Trẫm nghe nói Giang Nam đẹp lắm. Có sông, có núi, có những cánh đồng lúa xanh mướt. Có phải vậy không?"
Tần Minh gật đầu. Lần đầu tiên, nàng quên đi nỗi sợ, quên đi nghi thức, quên đi việc mình đang ở trước mặt Hoàng đế. Nàng nhớ về quê nhà — nhớ con sông chảy ngang phủ huyện, nhớ những chiều nàng ngồi bên bờ, thả thuyền giấy.
"Dạ. Quê thần thiếp có một con sông lớn chảy qua. Mùa xuân, nước sông dâng lên, người ta thả thuyền hoa. Mùa thu, nước rút, để lại những bãi bồi màu mỡ, trồng rau, trồng đậu."
"Thế nàng có thích sông không?"
"Thích ạ. Hồi nhỏ, thần thiếp thường ra bờ sông ngồi, nhìn thuyền qua lại. Anh trai thần thiếp — Tần Hòe — hay dạy thần thiếp thả diều ở bãi bồi. Mùa thu, gió lớn, diều bay cao lắm."
Tần Minh nói đến đó, mắt sáng lên. Nàng không còn nhận ra mình đang nói chuyện với Hoàng đế — nàng chỉ đang kể về những điều thân thương nhất.
Hoàng đế nhìn nàng, mắt có chút gì đó lạ — không phải sự tò mò như lần đầu ở yến tiệc, mà là một thứ cảm xúc sâu hơn.
"Tần Hòe," ông lặp lại cái tên. "Anh trai nàng tên là Tần Hòe. Trẫm nhớ rồi."
Tần Minh chợt tỉnh. Nàng vội cúi đầu. "Thần thiếp nói nhiều quá ạ."
"Không." Giọng Hoàng đế dịu đi. "Trẫm thích nghe nàng nói. Ở đây, ai cũng nói với trẫm những điều trẫm muốn nghe. Còn nàng — nàng nói những điều nàng muốn nói."
---
Im lặng một lát.
Hoàng đế rót thêm trà. Tần Minh nhìn bàn tay ông — những ngón tay dài, thon, từng cầm bút phê tấu chương, từng cầm kiếm chỉ huy, từng cầm chén rượu trong yến tiệc. Và bây giờ, bàn tay ấy đang rót trà cho nàng.
"Tần Minh này."
"Dạ?"
"Nàng có biết vì sao trẫm ban cho nàng hoa cát cánh không?"
Tần Minh lắc đầu.
"Hôm đó trong yến tiệc, khi nàng quỳ xuống xin lỗi, trẫm nhìn thấy ở nàng một điều mà trẫm đã tìm kiếm rất lâu."
Ông ngừng lại, như đang cân nhắc từng chữ.
"Trong cung này, ai cũng diễn. Ai cũng có mặt nạ. Phi tần diễn để lấy lòng trẫm. Quan lại diễn để lấy lòng triều đình. Thái giám diễn để sống sót. Cả trẫm — trẫm cũng diễn, mỗi ngày, từ sáng đến tối."
Ông nhìn thẳng vào mắt nàng.
"Nhưng nàng — nàng không diễn. Nàng sống thật. Và đó là điều quý giá nhất mà trẫm thấy được ở nàng."
Tần Minh nhìn Hoàng đế, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp đến nỗi mắt nàng cay xè. Nàng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại.
"Thần thiếp... thần thiếp chỉ biết sống thật thôi ạ. Mẹ thần thiếp dạy: 'Sống thật thì không phải nhớ mình đã nói gì.'"
Hoàng đế bật cười — một tiếng cười nhẹ, ấm. "Mẹ nàng nói đúng."
---
"Thế còn hoa cát cánh?" Tần Minh hỏi, bỗng dưng can đảm. "Sao Hoàng thượng lại chọn hoa đó?"
Hoàng đế nhìn nàng, mắt thoáng chút bất ngờ — có lẽ vì nàng dám hỏi ngược lại ông. Nhưng rồi ông cười.
"Vì hôm đó, khi nàng ngồi ở dãy bàn cuối, trẫm thấy nàng nhìn những đóa hoa cát cánh cắm trong bình bên cạnh. Nàng nhìn chúng lâu hơn những thứ khác. Ánh mắt nàng khi nhìn hoa — trẫm chưa thấy ai nhìn hoa như thế."
Tần Minh ngạc nhiên. Ông đã để ý? Giữa bao nhiêu phi tần, bao nhiêu lời chúc tụng, bao nhiêu điệu múa — ông đã thấy nàng nhìn hoa?
"Thần thiếp... thần thiếp thích hoa cát cánh ạ. Ở quê thần thiếp, mẹ trồng đầy dọc hàng rào. Mùa hè, hoa nở tím cả một góc vườn. Mẹ thần thiếp nói: 'Hoa cát cánh đẹp nhưng mong manh. Những thứ đẹp nhất thường là những thứ mong manh nhất.'"
Nàng nói xong, chợt nhận ra mình vừa nhắc đến mẹ, vừa nhắc đến quê nhà — những điều mà một phi tần không nên nhắc nhiều trước mặt Hoàng đế. Nàng vội cúi đầu.
"Thần thiếp xin lỗi. Thần thiếp nói nhiều quá."
"Không." Giọng Hoàng đế trầm xuống. "Nàng nói hay lắm. Những thứ đẹp nhất thường là những thứ mong manh nhất — mẹ nàng nói đúng."
Ông im lặng một hồi, rồi nói tiếp, giọng nhẹ hơn:
"Trẫm cũng có một người mẹ. Bà cũng thích hoa. Nhưng bà mất sớm, khi trẫm còn nhỏ. Trẫm không nhớ rõ mặt bà, chỉ nhớ bà hay cài hoa lên tóc."
Tần Minh nhìn Hoàng đế. Lần đầu tiên, nàng thấy trong mắt ông một nỗi buồn — không phải nỗi buồn của Hoàng đế, mà là nỗi buồn của một đứa trẻ mất mẹ.
"Hoàng thượng..." nàng nói, giọng khẽ, "mẹ thần thiếp nói: hoa cát cánh tượng trưng cho nỗi nhớ không nguôi. Có lẽ... có lẽ mẹ của Hoàng thượng cũng đang nhìn Hoàng thượng từ nơi nào đó."
Hoàng đế nhìn nàng, mắt thoáng rung động. Rồi ông cười — một nụ cười buồn, nhưng ấm.
"Nàng là người đầu tiên nói với trẫm điều đó."
---
Đêm trôi qua trong những câu chuyện nhẹ nhàng.
Hoàng đế hỏi nàng về phủ huyện, về cha nàng — vị quan huyện mà ông chưa từng gặp. Tần Minh kể về những buổi sáng giúp cha xử công văn, về những lần cha dạy nàng chữ, về những chiều nàng và Tần Hòe chơi cờ dưới gốc cây.
Nàng kể bằng tất cả sự chân thành — không thêm bớt, không tô vẽ. Nàng kể cả những lần nàng làm sai, những lần cha mắng, những lần nàng khóc vì nhớ mẹ.
Hoàng đế lắng nghe. Ông không ngắt lời, không phán xét. Chỉ lắng nghe, như một người đang khát được nghe những câu chuyện thật.
Đến canh thứ hai, ông đứng dậy, đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm.
"Tần Minh này."
"Dạ?"
"Nàng có biết trẫm đã bao lâu rồi không được nói chuyện như thế này với ai không?"
Tần Minh lắc đầu.
"Rất lâu. Đến nỗi trẫm không nhớ nổi."
Ông quay lại nhìn nàng, mắt sâu thẳm. "Cảm ơn nàng."
Tần Minh cúi đầu, lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Nàng không biết đó có phải là tình yêu hay không — nàng mới mười bốn tuổi, nàng chưa hiểu hết những cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Nhưng nàng biết: từ giây phút này, người đàn ông này không còn là Hoàng đế xa lạ trên ngai vàng nữa. Ông là một người — cô đơn, mệt mỏi, và khao khát được thấu hiểu.
---
Khi đèn đã tàn, Hoàng đế đưa nàng đến bên giường.
Tần Minh run rẩy, nhưng nàng nhớ lời Ôn Cẩn: cứ để mọi chuyện tự nhiên. Nàng nằm xuống, cảm thấy tấm thảm lụa mềm mại dưới lưng, mùi trầm hương thoang thoảng quanh mình.
Hoàng đế nằm bên cạnh, cách nàng một khoảng. Ông không vội vã, không thúc ép. Ông chỉ nằm đó, nhìn lên trần nhà, thở đều.
"Tần Minh."
"Dạ?"
"Đừng sợ. Trẫm sẽ không làm gì nàng vội."
Tần Minh quay sang nhìn ông. Trong bóng tối, gương mặt ông hiện ra mờ mờ — không còn uy nghi, không còn xa cách. Chỉ là một người đàn ông đang nằm cạnh nàng, với hơi thở ấm áp và đôi mắt biết buồn.
"Thần thiếp không sợ ạ," nàng nói, và nàng nhận ra mình nói thật.
---
Đêm đó, Tần Minh nằm bên Hoàng đế, không ngủ được.
Nàng nghe tiếng tim mình đập, tiếng thở của ông, tiếng gió ngoài khe cửa. Nàng nhìn lên trần nhà, thấy những bóng đèn lồng nhảy múa trong gió.
Nàng nghĩ về quê nhà — về mẹ, về cha, về Tần Hòe. Không biết họ có biết nàng tối nay ở đâu không? Có nghĩ về nàng không?
Nàng nghĩ về Ôn Cẩn — người đang chờ nàng về, người đã dạy nàng từng điều nhỏ nhặt.
Nàng nghĩ về Thần Phi — người bạn mạnh mẽ, người đã nắm tay nàng trước khi nàng đi.
Và nàng nghĩ về người đàn ông bên cạnh — Hoàng đế, Lý Quân Khoát — người đã cười khi nàng làm đổ rượu, người đã ban cho nàng đóa hoa cát cánh, người đã nói với nàng rằng nàng là người duy nhất sống thật trong cái nơi ai cũng diễn.
Nàng không biết tương lai sẽ ra sao. Nàng không biết liệu những ngày vui này có kéo dài không. Nhưng nàng biết — tối nay, ở giây phút này — nàng đang được yêu thương.
Và điều đó, dù chỉ một đêm, cũng đáng để nàng nhớ suốt đời.
---
Tần Minh thức dậy khi ánh sáng ban mai vừa lọt qua khe cửa sổ.
Nàng mở mắt, thấy mình đang nằm trên giường của Hoàng đế, dưới tấm màn the xanh. Bên cạnh, Hoàng đế đã thức — ông ngồi dậy, mặc áo, nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng.
"Dậy rồi à?"
"Dạ..." Tần Minh ngồi dậy, tay kéo chăn lên ngực, mặt đỏ bừng.
"Tối qua ngủ có ngon không?"
"Dạ... ngon ạ."
Hoàng đế cười. "Nàng nói dối. Trẫm thấy nàng trằn trọc suốt đêm."
Tần Minh cúi đầu, mặt càng đỏ hơn. "Thần thiếp... thần thiếp không quen giường lạ ạ."
"Hay là không quen người lạ?"
Nàng không biết trả lời sao, chỉ cúi gằm mặt xuống. Hoàng đế bật cười — tiếng cười sảng khoái, vang vọng trong căn phòng sáng ban mai.
"Được rồi, không trêu nàng nữa. Thái giám sẽ đưa nàng về. Tối nay, nếu muốn, nàng có thể lại đây."
Tần Minh ngước lên, mắt mở to. "Tối nay ạ?"
"Không muốn à?"
"Dạ... muốn ạ!" Nàng nói vội, rồi lại đỏ mặt.
Hoàng đế nhìn nàng, mắt cười. "Trẫm thích nàng thế đấy. Thật thà, không giả tạo."
---
Khi Tần Minh về đến phòng mình, trời vừa sáng hẳn.
Ôn Cẩn đã đứng đợi nàng từ lâu, tay bưng một bát cháo nóng. Bà nhìn nàng từ đầu đến chân, rồi gật đầu, như đã kiểm tra xong.
"Thường tại về rồi. Vào ăn cháo đi."
Tần Minh ngồi xuống, cầm thìa, nhưng chưa ăn được. Nàng nhìn Ôn Cẩn, mắt sáng rực.
"Ôn Cẩn ơi, Hoàng thượng nói tối nay con có thể lại đó."
Ôn Cẩn im lặng một lát, rồi gật đầu. "Thường tại được sủng rồi."
"Có nghĩa là gì ạ?"
"Có nghĩa là từ nay, Thường tại không còn vô danh nữa." Giọng Ôn Cẩn trầm xuống. "Có nghĩa là từ nay, người ta sẽ nhìn Thường tại bằng con mắt khác. Có người yêu quý, có người đố kỵ. Và có người — muốn hại Thường tại."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, niềm vui trong lòng vơi đi một chút. Nàng nhận ra: được sủng ái không chỉ là niềm vui. Nó còn là một gánh nặng.
---
Đến trưa, chỉ dụ tấn phong đến.
Thái giám đọc chỉ dụ trước sân nhỏ, giọng sang sảng:
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Tần Thường tại Minh, tính tình ôn hậu, dung mạo đoan trang, hầu hạ trẫm tối qua rất hợp ý. Đặc phong làm Tiếp dư, ban hiệu 'Uyển Quân'. Khâm thử."
Tần Minh quỳ nghe, tay run run. Tiếp dư — cao hơn Thường tại hai bậc. Từ một Thường tại vô danh, nàng đã vượt qua hàng chục người, trở thành Tiếp dư chỉ sau một đêm.
"Tần Tiếp dư, xin nhận chỉ." Thái giám đưa chỉ dụ cho nàng, giọng kính cẩn hơn hẳn.
Tần Minh nhận lấy, tay vẫn còn run. Nàng nhìn vào những chữ son trên giấy vàng — "Tần Minh", "Tiếp dư", "Uyển Quân" — và cảm thấy như mình đang mơ.
---
Tin tức lan nhanh như lửa.
Chưa đầy một canh giờ, cả hậu cung đã biết: Tần Thường tại được tấn phong lên Tiếp dư sau một đêm thị tẩm. Người ta xì xào, bàn tán, đoán già đoán non.
Có người nói nàng may mắn. Có người nói nàng có bí thuật. Có người nói Hoàng đế bị mê hoặc. Có người — giấu trong góc tối, với ánh mắt lạnh lẽo — chỉ im lặng và chờ đợi.
Thần Phi là người đầu tiên đến mừng.
Nàng ta bước vào phòng Tần Minh, mặt cười tươi, tay cầm một gói bánh. "Chúc mừng Tần Tiếp dư."
Tần Minh nhìn Thần Phi, mắt đỏ hoe. "Tỷ ơi, em sợ quá."
"Sợ gì?"
"Em không biết... Tự nhiên em thành Tiếp dư. Mọi người nhìn em khác hẳn. Em sợ..."
Thần Phi ngồi xuống cạnh nàng, nắm tay nàng. "Sợ là đúng. Nhưng đừng để nỗi sợ làm muội ngã."
"Em phải làm sao?"
"Cứ sống như em vẫn sống. Đừng thay đổi vì cấp bậc. Đừng nghĩ mình cao hơn ai, cũng đừng nghĩ mình thấp hơn ai. Cứ là Tần Minh — cô gái làm đổ rượu, cô gái thích hoa cát cánh, cô gái nói thật đến nỗi Hoàng thượng phải cười."
Tần Minh nhìn Thần Phi, nước mắt lưng tròng. "Cảm ơn tỷ."
---
Lạc Thường tại và Tần Đáp ứng đến sau.
Lạc Thường tại mặt mừng rỡ, nhưng cũng có chút gì đó ghen tị khó giấu. "Tần muội muội giỏi quá, một đêm đã lên Tiếp dư rồi."
Tần Minh không biết trả lời sao. Nàng chỉ cười gượng.
Tần Đáp ứng không nói gì nhiều. Nàng ta chỉ ngồi xuống, đưa cho Tần Minh một gói nhỏ — mở ra, là một đôi bông tai bằng bạc, chạm hình hoa cát cánh.
"Tỷ không có gì quý để tặng muội. Cái này tỷ làm từ lâu, định tặng muội khi muội thăng tiến. Không ngờ lại nhanh thế."
Tần Minh nhìn đôi bông tai, lòng ấm áp đến nỗi không nói nên lời. Nàng ôm Tần Đáp ứng, siết chặt.
"Cảm ơn tỷ. Em sẽ giữ mãi."
---
Chiều hôm đó, khi Tần Minh ra vườn thượng uyển, nàng thấy mọi thứ đã khác.
Các cung nữ cúi đầu thấp hơn. Các thái giám kính cẩn hơn. Các phi tần — nhìn nàng với ánh mắt phức tạp — vừa tò mò, vừa dò xét, vừa đố kỵ.
Nàng đi qua hồ nước, qua cây cầu gỗ cong, đến gốc cây hồng già — nơi bốn người vẫn ngồi. Cây hồng đã bắt đầu đâm chồi, những mầm xanh non mơn mởn nhú ra từ cành khô.
Nàng ngồi xuống, một mình, nhìn những mầm non ấy.
Mùa xuân đã đến. Cây hồng đang thay lá. Và nàng — Tần Minh, mới mười bốn tuổi, vừa trở thành Tiếp dư — cũng đang thay đổi, từng ngày, từng giờ, không thể quay lại.
Nàng đưa tay chạm vào một mầm non, nhẹ nhàng, như chạm vào chính cuộc đời mình.
"Hoa cát cánh ơi," nàng thì thầm, "liệu ta có đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả không? Hay ta sẽ héo úa như những cánh hoa kia?"
Không ai trả lời. Chỉ có gió xuân thổi nhẹ, làm lay động những mầm non trên cây hồng già.
---
Tối đó, khi Tần Minh chuẩn bị đi ngủ, Ôn Cẩn đến bên nàng.
"Thường tại — à, Tiếp dư, lão nô có một điều muốn nói."
"Bà nói đi."
"Từ nay, Tiếp dư không còn là người vô danh nữa. Sẽ có người yêu quý Tiếp dư, sẽ có người ghen ghét. Sẽ có người muốn làm bạn với Tiếp dư, và sẽ có người — muốn hại Tiếp dư."
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt già nua, thâm trầm.
"Lão nô chỉ muốn nói: đừng tin ai quá dễ dàng. Kể cả lão nô."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, ngạc nhiên. "Sao bà lại nói thế?"
"Vì trong cung này, không ai là không có toan tính. Lão nô có toan tính của lão nô. Thần Phi có toan tính của Thần Phi. Cả Hoàng thượng — cũng có toan tính của Người."
Bà ngừng lại, rồi nói tiếp, giọng nhẹ hơn:
"Nhưng lão nô tin — trong cái nơi ai cũng diễn này, Tiếp dư là người duy nhất lão nô thấy đáng để tin."
Đêm đó, Tần Minh nằm một mình trong phòng, tay cầm đôi bông tai hoa cát cánh của Tần Đáp ứng.
Nàng nhìn chúng dưới ánh trăng — những cánh hoa bạc lấp lánh, mỏng manh như thật.
Nàng nhớ lại từng khoảnh khắc của đêm qua — giọng nói của Hoàng đế, hơi ấm của ông, những câu chuyện về quê nhà, về mẹ, về hoa cát cánh.
Nàng nhớ lại câu nói của ông: "Nàng là người duy nhất sống thật trong cái nơi ai cũng diễn."
Liệu điều đó có đủ để nàng sống sót?
Nàng không biết.
Nhưng nàng biết một điều: nàng đã bước qua một cánh cửa, và cánh cửa đó đã đóng lại sau lưng nàng. Không thể quay lại. Chỉ có thể đi tiếp.
Nàng đặt đôi bông tai lên gối, nhắm mắt lại.
Bên ngoài, gió xuân thổi nhẹ, mang theo mùi hoa mai từ vườn thượng uyển. Mùa xuân đã đến, và cuộc đời nàng — như những mầm non trên cây hồng già — đang bắt đầu một vòng đời mới.
Liệu nó sẽ nở hoa hay héo úa?
Chỉ thời gian mới trả lời được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


