Sáng hôm sau, chỉ dụ của Thái hậu được truyền khắp hậu cung.
Trần công công đứng trước điện Thái Hòa, tay cầm hoàng chỉ, giọng khô khốc:
"— Tần thị phạm tội vu cổ, mưu hại Thái hậu. Nếu không có ai nhận tội thay, Tần thị sẽ bị xử trảm vào ngày rằm tháng này —"
Tiếng xì xào nổi lên. Ngày rằm — còn sáu ngày nữa.
Tin tức lan nhanh hơn lửa. Các phi tần đi vòng qua phòng giam của nàng như thể nơi đó có dịch bệnh. Cung nữ từng hầu hạ nàng cúi mặt bước nhanh. Thái giám thì thầm rồi tản ra. Ngay cả những người từng nhận ơn cũng quay lưng.
Chỉ còn sáu ngày. Và Tần Minh — nàng không còn ai.
---
Phòng giam tạm nằm ở góc tây Tây Cung — cửa sổ bị bịt kín bằng ván gỗ. Bên ngoài, hai lính canh đứng thay phiên.
Tần Minh ngồi trên chiếc chiếu rơm, dựa lưng vào tường. Nàng nhìn ra khe sáng duy nhất — một vệt nắng mờ, xám xịt.
Ngày rằm — còn sáu ngày. Sáu ngày để sống. Rồi chết.
Nàng không khóc. Nước mắt đã cạn từ đêm qua.
Bữa cuối cùng. Trong sáu ngày tới — mỗi bữa đều là bữa cuối.
Nàng ăn hết. Không phải vì đói — mà vì biết mình cần sức.
Sau bữa ăn, nàng ngồi im, nhìn vệt nắng di chuyển trên nền gạch. Đưa tay ra hứng lấy — hơi ấm tan biến ngay khi chạm vào.
Hóa ra cái chết không đáng sợ. Cái đáng sợ là chờ đợi nó đến.
---
Chiều hôm đó, cánh cửa mở ra. Hoàng hậu bước vào, mắt đỏ hoe.
"Ta không thể cứu con."
Câu nói rơi xuống như nhát dao.
"Thái hậu đã ra chỉ dụ. Chỉ dụ đó có triện của Hoàng thượng. Ta đã cố — nhưng Thái hậu nói: 'Điều tra thêm để làm gì? Để kẻ có tội thoát sao?'"
Tần Minh nhìn Hoàng hậu, thấy sự bất lực hiện rõ trên gương mặt điềm đạm.
"Thần thiếp hiểu. Hoàng hậu nương nương đã làm hết sức mình."
Hoàng hậu đứng dậy: "Ta sẽ cố đến cùng. Dù không thể cứu con — ta sẽ tìm ra sự thật. Để con chết trong danh dự."
Cánh cửa đóng lại. Bóng tối tràn về.
Hoàng hậu cũng bất lực. Vậy — không còn ai nữa.
---
Đêm xuống. Phòng giam không đèn. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, tiếng chuột chạy trên xà nhà.
Nàng ôm đầu gối, dựa vào tường.
Ngày đầu vào cung — ta cũng ngồi như thế này. Trong căn phòng xa lạ, không biết ngày mai ra sao. Nhưng lúc đó ta còn có Ôn Cẩn. Còn có Thần Phi. Còn có những người bạn.
Bây giờ — ta không còn ai.
Nàng nghĩ về những ngày dưới gốc cây. Buổi sáng mùa xuân, bốn người ngồi ăn bánh, cười nói. Lạc tỷ tỷ muốn về nhà thăm mẹ. Tần tỷ tỷ muốn có vườn hoa. Thần tỷ tỷ muốn sống tự do.
Còn ta — ta chỉ muốn được yêu thương.
Nàng cười chua chát trong bóng tối.
Và giờ ta sắp chết. Mà chưa từng được yêu thương thật sự.
---
Nửa đêm, tiếng mưa bắt đầu. Lộp độp trên mái ngói, rồi thành trận lớn, xối xả.
Tần Minh lắng nghe. Ở quê nhà, mỗi khi mưa đầu mùa, mẹ thường ngồi bên cửa sổ: "Mưa đến rồi, cây cối sẽ tươi tốt." Còn ở đây — mưa chỉ làm trời thêm lạnh, lòng người thêm nặng.
Nàng đưa tay hứng giọt mưa rỉ qua khe cửa. Nước lạnh buốt.
Có lẽ ngày rằm trời cũng sẽ mưa. Và máu ta sẽ hòa vào nước, chảy vào khe gạch, biến mất không dấu vết.
Nhưng ta đã tồn tại. Đã từng sống. Đã từng yêu. Đã từng đau.
Nàng nhắm mắt, để ký ức ùa về.
Ký ức đầu tiên: Ngày đầu vào cung. Ôn Cẩn đứng đợi ở hành lang — mặt hiền hậu, mắt ấm áp. "Nương nương — lão nô sẽ hầu hạ nương nương." Giọng bà trầm ấm như tiếng mẹ ở quê nhà.
Ký ức thứ hai: Buổi sáng dưới gốc cây. Bốn người ngồi trên cỏ xanh, ăn bánh, cười nói. Nắng chiếu qua kẽ lá, rơi lốm đốm trên y phục.
Ký ức thứ ba: Đêm đầu bên Hoàng đế. Ông hỏi về hoa cát cánh. "Trẫm sẽ bảo vệ nàng." Nàng tin ông. Vì lúc đó nàng còn ngây thơ.
Nhưng nàng đã sai.
Ký ức dừng lại. Nước mắt đã chảy từ lúc nào, ướt đẫm gò má.
Những ngày đẹp nhất đã qua. Nhưng ít nhất ta đã từng có chúng.
Ta không hối tiếc. Dù có biết trước ngày hôm nay — ta vẫn sẽ vào cung. Vẫn sẽ gặp Ôn Cẩn. Vẫn sẽ làm bạn với Thần Phi.
Vì những ngày đẹp nhất — dù ngắn ngủi — vẫn đáng để sống.
---
Tiếng bước chân ngoài hành lang. Dồn dập.
"Tần thị — Thái hậu có chỉ. Chuyển ngươi vào lãnh cung, chờ ngày hành hình."
Tần Minh đứng dậy, tay run nhưng giọng không run: "Thần thiếp lĩnh chỉ."
Cánh cửa mở ra. Bốn lính canh cầm đuốc. Ánh lửa bập bùng, hắt lên tường những cái bóng dài.
Nàng bước theo Trần công công qua những hành lang dài, qua những cánh cửa nặng nề. Các cung nữ và thái giám đều cúi đầu, tránh sang một bên.
Họ sợ bị lây cái chết từ ta.
Vườn thượng uyển — nơi nàng và Thần Phi từng ngồi — giờ tối om, chỉ có tiếng mưa rơi trên lá.
Tạm biệt — những nơi ta từng yêu.
---
Lãnh cung ở góc tây bắc hoàng cung — dãy nhà thấp, tường đá xám, mái ngói rêu phong. Bên trong tối như mực, ẩm thấp, mùi mốc nồng nặc.
Tần Minh bước qua ngưỡng cửa. Chân chạm nền đất ẩm — đất nện, lạnh lẽo.
Một lính canh đưa ngọn đèn dầu nhỏ. Cánh cửa đóng lại, tiếng khóa then nặng nề.
Căn phòng rộng chừng ba bước. Giường gỗ ọp ẹp, không chiếu, không chăn. Bàn thấp mốc meo. Trên tường — vết xước, vết máu khô, chữ viết nguệch ngoạc.
Bao nhiêu người đã chết ở đây?
Nàng đặt đèn lên bàn, ngồi xuống giường. Ván gập ghềnh kêu dưới sức nặng.
Vậy — đây là nơi ta sẽ chết.
Ngọn đèn dầu nhỏ, yếu ớt, lay lắt trong gió.
Như ngọn đèn này — ta sắp tắt.
---
Đêm trong lãnh cung chỉ có sự im lặng tuyệt đối và tiếng chuột. Những con chuột to, mập, chạy trên xà nhà, dưới sàn, qua chân nàng.
Chúng đợi ta chết. Đợi xác ta lạnh — để đến gặm.
Nàng kéo chân lên giường, ôm đầu gối.
Ngọn đèn cháy lập lòe. Dầu sắp cạn.
Khi đèn tắt — ta sẽ ở trong bóng tối hoàn toàn.
Nàng nhìn ngọn lửa, như nhìn vào những giây phút cuối cùng của sự sống.
Có lẽ ta nên thổi tắt nó. Để quen với bóng tối. Để quen với cái chết.
Nhưng nàng không làm. Nàng để ngọn đèn cháy — như một hành động phản kháng nhỏ bé, vô ích.
---
Giữa đêm, mưa dữ dội hơn. Nước rỉ qua mái ngói, nhỏ giọt xuống nền đất. Từng giọt, từng giọt, như tiếng đồng hồ đếm ngược.
Tần Minh ngồi trên giường. Trong đầu — một câu hỏi cứ lặp lại:
Liệu ta có đáng để họ cứu không?
Ôn Cẩn già rồi — vì ta mà bị cấm túc, có thể chết vì ta. Thần Phi còn trẻ — vì ta mà lao đầu vào nguy hiểm. Hoàng hậu làm hết sức — vì ta mà mất lòng Thái hậu.
Tất cả vì ta. Một cô gái quê mùa, yếu đuối, không thể tự cứu mình.
Liệu ta có đáng để họ cứu không?
Nàng nhắm mắt.
Nếu ta chết — họ sẽ được yên. Vậy có lẽ ta nên chết.
Nhưng —
Nàng mở mắt. Trong bóng tối, mắt sáng lên một tia lửa nhỏ:
— nhưng ta không muốn chết.
Vì nếu ta chết — Thư Lan Âm sẽ thắng. Ôn Cẩn sẽ chết vô ích. Thần Phi sẽ liều mạng vô ích.
Vậy ta không thể chết. Không phải vì ta sợ. Mà vì ta nợ họ một cuộc sống.
Nàng siết chặt tay, móng tay bấu vào lòng bàn tay rướm máu.
Nhưng làm sao để sống? Không ai cứu ta. Ta chỉ có một mình.
Nàng thở ra, nặng nề.
Có lẽ ta nên chấp nhận. Nhưng trong sáu ngày còn lại — ta sẽ sống. Thực sự sống. Không phải chờ chết.
Nàng thổi tắt ngọn đèn. Bóng tối bao phủ. Nhưng trong lòng — một tia sáng nhỏ vừa được thắp lên.
---
Sáng hôm sau, Tần Minh thức dậy khi ánh sáng lọt qua khe cửa. Nàng vuốt lại tóc, vuốt lại y phục.
Nếu ta sắp chết — ít nhất ta sẽ chết trong sạch.
Cung nữ mang cơm đến. Đặt mâm, cúi đầu, bước đi ngay.
"Đợi một chút."
Cung nữ dừng lại, run run.
"Ta chỉ muốn hỏi — ngoài kia thế nào rồi?"
Cung nữ cúi đầu, nói nhanh: "Thần Phi nương nương bị Thái hậu quở trách. Hoàng hậu nương nương bị cấm túc. Ôn Cẩn vẫn bị giam."
Cung nữ lùi nhanh ra ngoài.
Tần Minh đứng im. Tất cả vì ta.
Nàng ngồi xuống, cầm đũa. Nhưng ta sẽ sống. Vì nếu ta chết — họ càng đau khổ hơn.
---
Buổi trưa, tiếng động lạ ngoài cửa sổ.
"Tần nương nương —" Giọng thì thầm. Tố Mai.
"Thần Phi nương nương bảo nô tì nhắn: 'Đừng buông xuôi. Có thể sẽ có người nhận tội thay.'"
Tần Minh mở to mắt. "Ai?"
"Nô tì không biết — chỉ bảo nô tì nhắn hãy cố sống thêm vài ngày nữa."
Tiếng bước chân từ xa. Tố Mai chạy biến.
Tần Minh đứng im bên cửa sổ. Có người sẽ nhận tội thay ta. Nhưng ai? Và liệu ta có đáng để họ làm vậy không?
---
Sáng ngày thứ ba, cung nữ mang cơm đến, mắt đỏ hoe:
"Thần Phi nương nương bị Thái hậu phạt đánh hai mươi roi. Nghe nói nương nương ấy đang nằm liệt giường — không kêu một tiếng nào trong suốt hai mươi roi."
Tần Minh đứng im. Thần Phi — tỷ liều mạng vì ta. Và ta chỉ ngồi đây chờ chết.
Nàng cầm đũa, ăn hết bát cơm. Ta sẽ sống. Vì nếu ta chết — tất cả hy sinh của họ vô ích.
---
Đêm thứ ba, mưa ngớt. Vài vì sao lấp ló qua khe cửa sổ.
Tần Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn sao. Ở quê nhà, mẹ nói mỗi người là một vì sao. Khi chết — sao sẽ rơi.
Có lẽ sắp đến lượt ta rồi. Nhưng ta không muốn rơi. Ta muốn ở lại.
Vì ở đây có những người ta yêu thương. Có Ôn Cẩn. Có Thần Phi. Có —
Nàng ngừng lại.
Hoàng thượng. Dù ông ấy không thể cứu ta — ta vẫn yêu ông ấy.
---
Sáng ngày thứ tư, cung nữ mang cơm đến lần cuối:
"Thái hậu ra lệnh — từ nay không ai được đến gần lãnh cung. Từ ngày mai cơm sẽ được đặt ở cửa."
Cánh cửa đóng lại. Từ ngày mai ta sẽ không thấy ai nữa. Chỉ có ta và bốn bức tường.
Nàng cầm đũa, ăn hết bát cơm. Nhưng hôm nay ta vẫn còn sống. Và ta sẽ sống trọn vẹn ngày hôm nay.
---
Buổi trưa, mưa tạnh. Một tia nắng chiếu qua khe cửa, rơi trên nền đất ẩm.
Tần Minh đưa tay hứng lấy. Ấm quá. Lâu lắm rồi ta mới thấy nắng.
Có lẽ đây là tia nắng cuối cùng.
Nàng mỉm cười — một nụ cười nhẹ, buồn, nhưng không cay đắng.
Nhưng ta đã thấy nắng. Đã thấy sao. Đã thấy mưa. Đã sống. Và điều đó là đủ.
---
Chiều hôm đó, tiếng động lạ ngoài cửa. Bước chân nặng nề, chậm rãi.
"Tần nương nương —"
"Ôn Cẩn?"
"Vâng — là lão nô —"
Qua khe cửa, Tần Minh thấy Ôn Cẩn — người phụ nữ già yếu, lưng còng, mặt hốc hác, đang quỳ bên ngoài.
"Lão nô bị cấm túc — nhưng đã tìm cách — lão nô phải gặp nương nương một lần cuối —"
"Bà đi đi — nguy hiểm lắm —"
"Mặc kệ. Lão nô già rồi. Chết cũng không sao. Nhưng nương nương còn trẻ — không thể chết được —"
Tần Minh nhắm mắt, nước mắt trào ra.
"Lão nô sẽ cứu nương nương. Bằng bất cứ giá nào."
"Nương nương — xin hãy sống. Lão nô sẽ lo phần còn lại."
Rồi tiếng bước chân lão nhạc — Ôn Cẩn đã đi.
Tần Minh áp trán vào cửa, nước mắt chảy dài.
Ôn Cẩn sẽ cứu ta. Nhưng cái giá đó có thể là mạng sống của bà.
Và ta — ta có đáng để bà chết thay không?
---
Đêm thứ tư, Tần Minh không ngủ.
Ôn Cẩn sẽ nhận tội thay ta. Bà sẽ nói chính bà đã đặt bùa chú. Rằng ta không biết gì.
Và bà sẽ chết thay ta.
Ta không thể ngăn bà. Ta bị nhốt ở đây.
Và nếu bà chết — ta sẽ sống. Nhưng ta sẽ sống với nỗi đau đó.
---
Sáng ngày thứ năm, Tần Minh thức dậy với quầng mắt thâm quầng.
Còn hai ngày nữa. Và nếu Ôn Cẩn làm thật — ngày rằm bà sẽ chết thay ta.
Ta từng nghĩ cái chết là điều đáng sợ nhất. Nhưng ta đã sai. Điều đáng sợ nhất là sống mà biết mình đã khiến người khác chết thay.
Nàng cúi đầu, nước mắt rơi trên tay.
Ôn Cẩn — xin bà đừng làm vậy. Nhưng nếu bà đã quyết — ta không thể ngăn bà.
Vậy ta chỉ còn cách chấp nhận. Và sống — để không phụ lòng bà.
Nàng ngước lên, lau nước mắt:
Ta sẽ sống. Vì bà. Vì Thần Phi. Và ta sẽ trả thù. Một ngày nào đó — ta sẽ khiến Thư Lan Âm phải trả giá.
---
Buổi trưa, cung nữ mang cơm đến lần cuối. Hôm nay — cơm trắng, bát canh, đĩa thịt kho.
Họ cho ta ăn ngon hơn. Để ta chết với bụng no.
Nàng ăn hết từng miếng. Ngày mai — ngày rằm. Ngày cuối cùng. Ta đã sẵn sàng.
---
Chiều ngày thứ năm, một tiếng gõ cửa nhẹ, ngập ngừng.
Tần Minh bước đến. Từ khe cửa, một vật nhỏ được đẩy vào — một đóa hoa cát cánh tím, cánh hoa hơi héo, nhưng vẫn còn thơm.
Nàng nhặt đóa hoa lên, tay run run.
Hoa cát cánh — loài hoa ta yêu nhất. Của quê nhà. Của mẹ. Của những ngày xưa.
Nàng đưa hoa lên mũi, hít hà hương thơm. Nước mắt trào ra.
Ai đã gửi cho ta? Có lẽ là Hoàng thượng. Người duy nhất biết ta yêu hoa cát cánh.
Nhưng sao không đến? Sao chỉ gửi một đóa hoa?
Nàng cài hoa lên tóc, bước đến bên cửa sổ.
Ngày mai ta sẽ chết. Nhưng hôm nay — ta vẫn còn đẹp. Và điều đó là đủ.
---
Đêm thứ năm — đêm cuối cùng trước ngày rằm.
Tần Minh ngồi trên giường, nhìn ngọn đèn dầu cháy lập lòe.
Sáng mai họ sẽ đến. Giải ta ra, đưa ta qua những hành lang dài, ra pháp trường.
Và ta sẽ chết. Nhưng ta không sợ.
Nàng nhìn vào ngọn lửa, mắt sáng lên tia kiên định:
Ta sợ rồi cũng quen. Ta đau rồi cũng quen. Giờ ta không còn gì để sợ.
Vì ta đã sống. Thực sự sống. Trong những ngày cuối cùng này.
Ta đã thấy nắng. Đã thấy sao. Đã thấy hoa cát cánh. Đã nghe tiếng Ôn Cẩn.
Và dù ta chết — những điều đó vẫn là thật.
Nàng thổi tắt ngọn đèn. Bóng tối bao phủ. Nhưng trong lòng — một ánh sáng mới vừa được thắp lên.
Nàng nằm xuống giường, nhắm mắt:
Ngày mai ta sẽ chết. Nhưng ta sẽ chết với đầu ngẩng cao. Với trái tim bình thản.
Tạm biệt Ôn Cẩn. Tạm biệt Thần Phi. Tạm biệt Hoàng thượng.
Ta đã sống. Và ta không hối tiếc.
---
Ngoài lãnh cung, trận mưa đầu mùa lại đổ xuống. Những hạt mưa nặng trĩu, xối xả, rơi trên mái ngói, trên sân gạch, trên những bức tường cao.
Nhưng trong lãnh cung — Tần Minh đã ngủ. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, nàng ngủ một giấc sâu, không mộng mị.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Tiếng mưa vọng vào bóng tối, như một bài hát ru — buồn, nhưng dịu dàng.
Và trên tóc nàng — đóa hoa cát cánh tím vẫn còn đó, cánh hoa khẽ run trong gió lùa qua khe cửa.
Như một lời hứa thầm lặng — rằng ngày mai, dù có chết, nàng vẫn đẹp. Vẫn là nàng. Vẫn là Tần Minh — cô gái từ phủ huyện nhỏ, từng yêu hoa cát cánh, từng tin vào tình yêu, và từng sống trọn vẹn đến giây phút cuối cùng.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
