Tần Minh không ngủ được.
Nàng nằm trên giường, mắt nhắm, nhưng đầu óc không ngừng quay cuồng. Những mảnh ghép — Lưu Hầu tuyển, Trịnh Văn Uyên, gia tộc họ Thư, cuộc nói chuyện giữa Hoàng đế và Đức Công công — tất cả xoay tròn như một vòng xoáy không lối thoát.
Nàng nhìn qua khe cửa sổ, thấy trời đã sáng hẳn. Tiếng chim hót líu lo từ vườn thượng uyển vọng vào. Một ngày mới, nhưng Tần Minh cảm thấy mình như đã già thêm mười tuổi sau một đêm.
Ôn Cẩn bước vào, mang theo một khay nước ấm và khăn mặt.
"Tiếp dư không ngủ?"
"Con không thể."
Ôn Cẩn nhìn nàng, đôi mắt già nua đầy lo lắng. "Tiếp dư cần nghỉ ngơi. Hôm qua —"
"Hôm qua con đã tìm ra manh mối. Hôm nay con phải tiếp tục."
"Tiếp dư định làm gì?"
Tần Minh ngồi dậy, lau mặt bằng khăn ấm. Hơi nóng lan tỏa trên da, nhưng không làm nàng tỉnh táo hơn. Đôi mắt nàng vẫn đỏ hoe vì thiếu ngủ.
"Con sẽ theo dõi Lưu Hầu tuyển."
Ôn Cẩn đặt khay xuống. "Tiếp dư — nếu nàng ta phát hiện —"
"Con sẽ cẩn thận. Con chỉ muốn xem nàng ta làm gì trong một ngày bình thường. Ai gặp nàng ta, nàng ta đi đâu, nàng ta nói chuyện với ai."
"Lão nô đi với Tiếp dư."
"Không. Bà ở lại. Nếu con không về, bà biết phải làm gì."
Ôn Cẩn im lặng, nhưng môi bà mím chặt.
Tần Minh thay y phục — một bộ màu xám nhạt, không trang sức, không điểm nhấn. Đủ để hòa lẫn vào đám cung nữ và thái giám qua lại trong cung. Nàng búi tóc thấp, không cài trâm, chỉ cột bằng một dây vải đen.
Trong gương, nàng nhìn thấy một người con gái lạ lẫm. Không phải Tần Tiếp dư xinh đẹp trong y phục lụa là. Mà là một bóng hình mờ nhạt, dễ bị lướt qua, dễ bị quên lãng.
Đó là điều con cần. Trở nên vô hình.
---
Tần Minh ra khỏi phòng khi mặt trời vừa lên cao.
Nàng đi về phía khu vườn thượng uyển, nơi Lưu Hầu tuyển thường lui tới vào buổi sáng. Theo những ghi chép của nàng, Lưu Hầu tuyển có thói quen ra vườn vào giờ Thìn mỗi ngày, đi dạo một vòng quanh hồ sen, rồi ngồi dưới gốc cây hồng nơi Tần Minh và nhóm bạn thường tụ tập.
Nàng ta cố tình chiếm lấy không gian của con. Nhưng hôm nay, con sẽ chiếm lấy không gian của nàng ta.
Tần Minh tìm một góc khuất sau bụi trúc già, nơi có thể nhìn thấy toàn bộ lối đi vào vườn mà không bị phát hiện. Nàng ngồi xuống, dựa lưng vào thân trúc, kiên nhẫn chờ đợi.
Gió sớm thổi qua, mang theo mùi cỏ ướt và hương hoa nhài. Những giọt sương còn đọng trên lá, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai.
Tần Minh nhìn ra con đường lát đá, nơi từng có biết bao kỷ niệm — nàng và Thần Phi đi dạo, nàng và Lạc Thường tại ngồi nói chuyện, nàng và Tần Đáp ứng cùng ăn bánh dưới gốc cây hồng.
Những ngày đó — có còn trở lại không?
Nàng không biết. Nàng chỉ biết rằng những ngày đó đã qua, và nàng không thể quay lại.
Đúng giờ Thìn, Lưu Hầu tuyển xuất hiện.
Nàng ta mặc một bộ y phục màu hồng phấn, tóc cài trâm ngọc, tay cầm chiếc quạt lụa. Từng bước đi uyển chuyển, từng cử chỉ đều toát lên vẻ dịu dàng, nữ tính.
Giống con đến kỳ lạ. Nhưng cũng khác — một sự khác biệt mà con không thể gọi tên.
Lưu Hầu tuyển đi dạo quanh hồ sen, dừng lại ngắm hoa, mỉm cười với mấy cung nữ đi ngang. Nàng ta làm tất cả những điều đó một cách tự nhiên, như thể nàng ta đã sống ở đây từ lâu.
Tần Minh quan sát từng động tác, từng ánh mắt, từng nụ cười. Nàng ghi nhớ tất cả vào trong đầu, không dám lấy giấy bút ra vì sợ bị phát hiện.
Sáng nay nàng ta gặp ai? Chỉ có cung nữ đi theo. Không ai đặc biệt.
Nàng ta ngồi dưới gốc cây hồng, lấy ra một cuốn sách, đọc. Thỉnh thoảng nàng ta ngước lên nhìn xa xăm, như đang suy tư điều gì.
Tần Minh kiên nhẫn chờ. Nàng biết — một ngày của phi tần không chỉ có đi dạo và đọc sách. Sẽ có lúc nàng ta gặp ai đó, sẽ có lúc nàng ta làm điều gì đó bí mật.
Và con sẽ ở đó, để thấy.
---
Giờ Ngọ trôi qua. Lưu Hầu tuyển trở về phòng dùng bữa trưa. Tần Minh lén quay về phòng mình, ăn vội mấy miếng bánh khô, uống một ngụm nước, rồi lại ra ngoài.
Nàng chờ ở một góc khác, gần khu vực phòng của Lưu Hầu tuyển, nơi có thể nhìn thấy cửa ra vào mà không bị chú ý.
Buổi chiều — đó là lúc nàng ta thường ra ngoài nhiều nhất.
Đúng như dự đoán, đầu giờ Mùi, Lưu Hầu tuyển ra khỏi phòng, nhưng lần này nàng ta không mang theo cung nữ. Nàng ta đi một mình, bước nhanh, không như dáng điệu thong thả buổi sáng.
Tần Minh nín thở.
Có gì đó khác. Nàng ta đang đi đâu đó — một mình — không muốn ai biết.
Nàng lặng lẽ bám theo, giữ khoảng cách an toàn. Lưu Hầu tuyển rẽ vào một con đường nhỏ, men theo bức tường phía tây của Nội cung, nơi ít người qua lại. Cây cối ở đây rậm rạp hơn, bóng râm phủ kín lối đi.
Tần Minh nép sát vào tường, bước nhẹ nhàng. Mỗi bước chân nàng đều đặt xuống một cách thận trọng, tránh những chiếc lá khô có thể phát ra tiếng động.
Nàng ta đang đi đâu? Khu vực này — dẫn đến đâu?
Nàng nhận ra — con đường này dẫn đến một góc vườn hoang, nơi có một ngôi đình nhỏ đã bỏ hoang từ lâu. Một nơi vắng vẻ, không ai lui tới.
Một nơi lý tưởng để gặp gỡ bí mật.
Tim Tần Minh đập mạnh. Nàng biết — nàng sắp thấy điều gì đó quan trọng.
Lưu Hầu tuyển dừng lại trước ngôi đình hoang, nhìn quanh một lượt. Tần Minh vội nép vào sau một gốc cây cổ thụ, nín thở.
Nàng ta đang kiểm tra xem có ai theo dõi không.
Lưu Hầu tuyển quay lại, nhìn về phía con đường nàng ta vừa đi. Mắt nàng ta lướt qua gốc cây nơi Tần Minh trốn, nhưng không dừng lại. Rồi nàng ta bước vào đình, ngồi xuống chiếc ghế đá phủ đầy rêu.
Nàng ta chờ.
Tần Minh quan sát từ sau gốc cây, lòng đập mạnh. Tay nàng bám chặt vào vỏ cây, móng tay cắm vào lớp vỏ sần sùi.
Ai sẽ đến? Ai là người nàng ta gặp?
Khoảng nửa khắc sau, một bóng người xuất hiện từ phía cuối con đường.
Một thái giám.
Hắn mặc y phục màu xám — loại y phục của thái giám cấp thấp, nhưng chất liệu vải tốt hơn thường thấy. Hắn bước nhanh, cúi đầu, không nhìn quanh.
Tần Minh nheo mắt nhìn.
Hắn tên là — Tần Minh nhớ lại những gì Ôn Cẩn đã kể — hắn tên là Tiểu Lộc Tử, một thái giám trẻ, được Thư Lan Âm đưa vào cung cùng với nàng ta. Hắn là người duy nhất mà Thư Lan Âm tin tưởng tuyệt đối.
Tần Minh suýt bật ra tiếng kêu. Nàng đưa tay bịt miệng, cố kìm nén.
Tiểu Lộc Tử — người của Thư Lan Âm — đang gặp Lưu Hầu tuyển ở nơi bí mật.
Đó là bằng chứng trực tiếp. Bằng chứng không thể chối cãi.
Tiểu Lộc Tử bước vào đình, cúi chào Lưu Hầu tuyển. Hai người nói chuyện nhỏ, Tần Minh không thể nghe được nội dung. Nàng chỉ thấy Lưu Hầu tuyển gật đầu, rồi lấy từ tay áo ra một vật gì đó — một chiếc túi nhỏ màu đỏ — đưa cho Tiểu Lộc Tử.
Tiểu Lộc Tử nhận lấy, cất vào người, rồi nói thêm vài câu. Lưu Hầu tuyển gật đầu lần nữa, đứng dậy, bước ra khỏi đình.
Tần Minh nép sâu hơn vào gốc cây, tim đập mạnh đến mức nàng sợ tiếng tim mình có thể bị nghe thấy.
Lưu Hầu tuyển đi qua gốc cây nơi nàng trốn, không nhìn sang. Nàng ta bước nhanh về phía tẩm cung của mình, không ngoảnh lại.
Tiểu Lộc Tử ở lại trong đình thêm một lát, như để chắc chắn không ai theo dõi. Rồi hắn cũng rời đi, đi theo hướng ngược lại.
Tần Minh đợi cho đến khi cả hai không còn thấy bóng dáng nữa, mới từ từ trườn ra khỏi gốc cây.
Chân nàng run run. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Con đã thấy. Con đã thấy tận mắt.
Nàng đứng dậy, định quay về phòng thì một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau.
Tiếng lá khô xào xạc — như ai đó vừa bước lên chúng.
Tần Minh quay lại.
Thư Lan Âm đang đứng ở cuối con đường, chỉ cách nàng chừng mười bước chân.
Nàng ta mặc một bộ y phục màu tím nhạt, tóc cài trâm bạc, tay cầm một chiếc quạt tròn. Nàng ta đứng đó, nhìn thẳng vào Tần Minh.
Và nàng ta mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, biết hết.
Tần Minh đứng chết lặng. Máu trong người nàng như đông cứng lại. Nàng muốn chạy, nhưng chân không thể nhúc nhích.
Nàng ta biết. Nàng ta đã biết con ở đây ngay từ đầu.
Thư Lan Âm không nói gì. Nàng ta chỉ đứng đó, nhìn Tần Minh, nụ cười vẫn nở trên môi. Một nụ cười không chút sợ hãi, không chút bất ngờ. Một nụ cười của người đã biết trước mọi chuyện.
Rồi nàng ta từ từ quay người, bước đi, để lại Tần Minh đứng run rẩy giữa vườn hoang.
---
Tần Minh về đến phòng, mặt trắng bệch, tay chân run cầm cập.
Ôn Cẩn đang ngồi may vá bên cửa sổ, thấy nàng vào, đứng dậy ngay. "Tiếp dư — sao mặt Tiếp dư tái vậy?"
Tần Minh không trả lời. Nàng bước đến bên bàn, ngồi xuống ghế, hai tay ôm lấy thân mình.
"Tiếp dư?"
"Con — con thấy rồi."
"Thấy gì? Tiếp dư thấy gì?"
Tần Minh ngước lên nhìn Ôn Cẩn. Đôi mắt nàng đầy sợ hãi.
"Con thấy Lưu Hầu tuyển gặp Tiểu Lộc Tử — thái giám của Thư Lan Âm — ở góc vườn hoang."
Ôn Cẩn hít một hơi. "Bằng chứng trực tiếp —"
"Phải. Nhưng — nhưng không chỉ vậy."
"Không chỉ vậy?"
"Thư Lan Âm — nàng ta biết con đang theo dõi."
"Tiếp dư nói —"
"Nàng ta đứng đó, nhìn con, và cười. Một nụ cười — con không thể tả được — một nụ cười lạnh lẽo, như thể nàng ta đã chờ con ở đó."
Ôn Cẩn đặt kim chỉ xuống, mặt trở nên nghiêm trọng. "Tiếp dư chắc chắn?"
"Chắc chắn. Nàng ta nhìn thẳng vào con. Và nàng ta cười."
"Cười —"
"Không phải cười vui. Cũng không phải cười giận. Mà là cười — như thể nàng ta biết trước mọi chuyện."
Tần Minh run lên, nhớ lại ánh mắt đó. Đôi mắt của Thư Lan Âm — đen láy, sâu thẳm, như một vực thẳm không đáy.
"Ôn Cẩn ơi — con sợ."
"Lão nô biết, Tiếp dư ạ."
"Không — con sợ hơn những gì con từng sợ. Con đã nghĩ rằng nếu con tìm ra bằng chứng, con sẽ có lợi thế. Nhưng bây giờ — con không biết nữa. Nàng ta biết con đang điều tra, và nàng ta không hề sợ."
Ôn Cẩn bước đến bên nàng, ngồi xuống, nắm lấy tay nàng. Bàn tay già nua, ấm áp, mang lại một chút bình yên.
"Tiếp dư — lão nô biết Tiếp dư sợ. Nhưng Tiếp dư có nghĩ — tại sao Thư Lan Âm lại cười?"
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, không hiểu.
"Ý bà là —"
"Nếu nàng ta thực sự muốn giấu chuyện này, nàng ta sẽ không cười. Nàng ta sẽ giả vờ không thấy Tiếp dư, hoặc nàng ta sẽ tỏ ra ngạc nhiên, hoặc nàng ta sẽ tức giận. Nhưng nàng ta cười. Tại sao?"
"Tại sao?"
"Vì nàng ta muốn Tiếp dư biết — rằng nàng ta không sợ. Vì nàng ta muốn Tiếp dư sợ."
Tần Minh nuốt nước bọt. "Bà nói — nàng ta cố tình để con thấy?"
"Có thể. Hoặc nàng ta muốn thử xem Tiếp dư sẽ làm gì khi biết nàng ta đã phát hiện."
"Nhưng — tại sao?"
"Để kiểm soát Tiếp dư. Để xem Tiếp dư có bỏ cuộc không. Để xem Tiếp dư có yếu đuối không."
Tần Minh siết chặt tay. Móng tay nàng cắm sâu vào lòng bàn tay.
"Con sẽ không bỏ cuộc."
"Lão nô biết."
"Nhưng — con không biết phải làm gì tiếp theo. Con đã có bằng chứng — nhưng bằng chứng đó không đủ mạnh để đưa ra trước Hoàng hậu. Một cuộc gặp gỡ giữa Lưu Hầu tuyển và thái giám của Thư Lan Âm — có thể bị bào chữa là tình cờ, là vô tình."
"Phải."
"Và nếu Thư Lan Âm đã biết con đang theo dõi — nàng ta sẽ cẩn thận hơn. Nàng ta sẽ không để lộ thêm manh mối."
"Phải."
"Vậy — con phải làm sao?"
Ôn Cẩn im lặng hồi lâu, suy nghĩ. Rồi bà nói:
"Tiếp dư — lão nô có một ý."
"Ý gì?"
"Nếu Thư Lan Âm đã biết Tiếp dư đang điều tra — thì Tiếp dư không thể tiếp tục điều tra theo cách cũ. Nàng ta sẽ đề phòng."
"Vậy thì —"
"Tiếp dư phải đổi cách. Thay vì theo dõi nàng ta — Tiếp dư phải để nàng ta tự lộ diện."
Tần Minh nhíu mày. "Ý bà là — giăng bẫy?"
"Phải. Một cái bẫy mà Thư Lan Âm không thể ngờ tới."
"Nhưng — nếu nàng ta đã biết con đang nghi ngờ — nàng ta sẽ cảnh giác với mọi thứ con làm."
"Chính vì vậy. Nàng ta sẽ cảnh giác — nhưng nàng ta cũng sẽ tự tin. Nàng ta nghĩ mình đã kiểm soát được tình hình. Và khi người ta quá tự tin — họ sẽ mắc sai lầm."
Tần Minh nhìn Ôn Cẩn, thấy trong đôi mắt già nua của bà một tia sáng lạnh lùng.
"Bà — bà có kế hoạch gì rồi?"
"Chưa có kế hoạch cụ thể. Nhưng lão nô biết — muốn bắt được một con cáo già, Tiếp dư phải dùng mồi thật ngon."
"Mồi?"
"Phải. Một thứ mà Thư Lan Âm không thể cưỡng lại."
Tần Minh im lặng, suy nghĩ.
Một thứ mà Thư Lan Âm không thể cưỡng lại —
Nàng nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời đã bắt đầu chuyển sang màu cam của hoàng hôn.
Là gì? Là quyền lực? Là sự sủng ái của Hoàng đế? Là —
Rồi nàng chợt hiểu.
"Con biết rồi."
"Biết gì thưa Tiếp dư?"
"Thứ mà Thư Lan Âm muốn. Không chỉ là con — mà là vị trí của con bên cạnh Hoàng thượng."
"Tiếp dư nói —"
"Nàng ta muốn Lưu Hầu tuyển thay thế con. Nhưng nếu con — nếu con giả vờ như sắp mất đi sự sủng ái đó — nàng ta sẽ lộ diện."
Ôn Cẩn gật đầu. "Một kế hoạch táo bạo. Nhưng cần được tính toán kỹ lưỡng."
"Con sẽ nghĩ về nó. Nhưng bây giờ — con cần nghỉ ngơi. Đầu óc con quay cuồng quá."
Ôn Cẩn đứng dậy, phủi tay. "Vâng. Lão nô sẽ đi pha một ấm trà cho Tiếp dư."
"Cảm ơn bà."
Ôn Cẩn bước ra ngoài, để lại Tần Minh một mình trong phòng.
---
Tần Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra vườn.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời. Những tán cây xa xa chìm trong bóng tối dần dần. Một vài ngôi sao đầu tiên đã xuất hiện trên nền trời tím.
Trong tay nàng, cuộn giấy ghi tên Trịnh Văn Uyên vẫn còn đó. Nàng lấy nó ra, đọc lại lần nữa.
Hộ bộ Thượng thư Trịnh Văn Uyên — tiến cử Lưu Hầu tuyển.
Và bên cạnh đó, chiếc khăn tay thêu chữ "Thư" — bằng chứng vật lý đầu tiên.
Nàng đặt hai thứ lên bàn, nhìn chúng.
Một cuộn giấy và một chiếc khăn tay. Hai bằng chứng nhỏ bé, nhưng nếu nối lại — chúng vẽ nên một bức tranh lớn.
Nhưng chưa đủ. Chưa đủ để đưa ra trước Hoàng hậu. Chưa đủ để kết tội Thư Lan Âm.
Con cần thêm. Con cần một bằng chứng không thể chối cãi.
Nàng nhắm mắt, cố gắng sắp xếp những mảnh ghép trong đầu.
Thư Lan Âm — một Đáp ứng tầm thường, không ai chú ý. Nhưng nàng ta có thái giám riêng, có cung nữ riêng, có mối quan hệ với Thư Quý nhân, và thông qua đó — với Trịnh Văn Uyên.
Tại sao? Tại sao một người ở cấp bậc thấp nhất lại có thế lực như vậy?
Và tại sao nàng ta lại nhắm vào con?
Tần Minh mở mắt, nhìn lên trần nhà.
Có quá nhiều câu hỏi. Và quá ít câu trả lời.
Nàng thở dài, đứng dậy, bước đến bên tủ quần áo. Nàng lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ — chiếc hộp nàng mang từ quê nhà vào cung.
Bên trong là những kỷ vật — một chiếc lược trầm hương của mẹ, một lá thư của cha, một viên đá cuội mà Tần Hòe tặng nàng hồi còn nhỏ.
Nàng cầm chiếc lược lên, đưa lên mũi ngửi. Mùi trầm hương quen thuộc — mùi của quê nhà, của mẹ, của những ngày tháng vô tư.
Mẹ ơi — con phải làm gì bây giờ?
Nàng nhắm mắt, nhớ lại lời mẹ nàng trước khi nàng lên kiệu tiến cung.
"Con ơi — trong cung, đừng tin ai cả. Nhưng cũng đừng sợ ai. Con là con gái của quan phủ huyện, nhưng con cũng là con của mẹ. Và mẹ biết — con mạnh mẽ hơn con nghĩ."
Mạnh mẽ hơn con nghĩ —
Tần Minh mở mắt, nhìn chiếc lược trong tay.
Con có mạnh mẽ không?
Nàng không biết. Nhưng nàng biết một điều: nàng không thể dừng lại. Nàng đã đi quá xa, đã thấy quá nhiều.
Con sẽ tiếp tục. Vì Ôn Cẩn. Vì Thần Phi. Vì chính con.
Và vì — một điều gì đó mà con không thể gọi tên.
---
Đêm đã xuống hẳn khi Thần Phi đến thăm.
Nàng ta gõ cửa nhẹ, rồi tự đẩy vào. "Tần muội muội — ta nghe nói hôm nay muội không ra ngoài nhiều lắm. Có chuyện gì không?"
Tần Minh ngồi dậy, cố nặn ra một nụ cười. "Không có gì. Muội chỉ hơi mệt."
Thần Phi nhìn nàng, đôi mắt sắc sảo. "Mệt? Hay là có chuyện gì muội không muốn nói?"
Tần Minh im lặng.
"Tần muội muội — ta là bạn của muội. Nếu muội có chuyện gì, muội có thể nói với ta."
"Muội biết. Nhưng — có những chuyện muội cần tự mình giải quyết."
Thần Phi ngồi xuống bên cạnh nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng. "Muội đã tìm ra điều gì đó, phải không?"
Tần Minh không trả lời.
"Ta thấy mắt muội. Mắt muội nói lên tất cả. Muội đã tìm ra điều gì đó, và điều đó khiến muội sợ."
"Muội —"
"Đừng giấu ta. Ta có thể giúp muội."
Tần Minh nhìn Thần Phi, thấy sự chân thành trong mắt nàng. Nàng muốn nói — muốn kể cho Thần Phi tất cả — nhưng nàng nhớ lời Ôn Cẩn.
Càng ít người biết, càng an toàn.
"Thần tỷ — muội xin lỗi. Nhưng muội thực sự không thể nói. Không phải muội không tin tỷ — mà là muội sợ — nếu tỷ biết —"
"Nếu ta biết, ta sẽ gặp nguy hiểm?"
Tần Minh gật đầu.
Thần Phi im lặng hồi lâu. Rồi nàng nắm lấy tay Tần Minh.
"Ta hiểu. Nhưng muội phải hứa với ta một điều."
"Điều gì?"
"Nếu muội gặp nguy hiểm — nếu muội cảm thấy không thể tự mình gánh vác được nữa — muội phải nói với ta. Được không?"
Tần Minh nhìn Thần Phi, thấy nước mắt nàng ứa ra.
"Được. Muội hứa."
Thần Phi gật đầu, rồi đứng dậy. "Đêm rồi, muội nghỉ ngơi đi. Ngày mai ta sẽ mang bánh hoa quế đến cho muội."
"Cảm ơn tỷ."
Thần Phi bước ra cửa, nhưng trước khi đi, nàng quay lại.
"Tần muội muội —"
"Dạ?"
"Dù có chuyện gì xảy ra — muội nhớ rằng muội không cô đơn. Ta luôn ở bên muội."
Nói xong, nàng bước ra ngoài, đóng cửa lại nhẹ nhàng.
Tần Minh ngồi một mình trong bóng tối, nước mắt lặng lẽ chảy.
---
Đêm đó, Tần Minh không ngủ được lần nữa.
Nàng nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, suy nghĩ về những gì đã xảy ra.
Thư Lan Âm biết. Nàng ta biết con đang điều tra. Và nàng ta không sợ.
Nhưng con sẽ không dừng lại. Con sẽ tìm ra cách.
Con sẽ giăng bẫy. Và lần này — con sẽ thắng.
Nàng nhắm mắt, cố gắng ngủ, nhưng hình ảnh Thư Lan Âm với nụ cười lạnh lẽo cứ hiện ra trước mắt nàng.
Nụ cười đó — nó sẽ ám ảnh con suốt đời.
Nhưng con sẽ không để nó đánh bại con.
Bên ngoài, gió đêm thổi qua, mang theo tiếng lá xào xạc. Một con cú kêu từ xa, âm thanh vọng lại trong đêm vắng.
Tần Minh mở mắt, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt chiếu qua khe cửa.
Ngày mai — con sẽ bắt đầu một kế hoạch mới.
Một kế hoạch mà Thư Lan Âm không thể ngờ tới.
Một kế hoạch sẽ khiến nàng ta lộ diện.
Nàng thở dài, nhắm mắt lại, và dần dần chìm vào giấc ngủ — một giấc ngủ không yên, đầy những bóng đen và nụ cười lạnh lẽo.
---
Sáng hôm sau, Tần Minh thức dậy khi trời còn tờ mờ.
Nàng ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ, thấy sương mù còn phủ dày trên vườn. Những giọt sương đọng trên lá, lấp lánh dưới ánh sáng đầu ngày.
Nàng rửa mặt, thay y phục, chuẩn bị cho một ngày mới.
Ôn Cẩn vào phòng, mang theo một khay cháo nóng. "Tiếp dư dậy sớm thế?"
"Con không ngủ được nhiều."
"Tiếp dư cần ăn sáng. Hôm nay sẽ là một ngày dài."
Tần Minh gật đầu, ngồi xuống ăn cháo. Cháo trắng nóng hổi, có thêm chút thịt băm và hành lá — món nàng thích từ khi còn ở nhà.
Vị của quê nhà. Vị của mẹ.
Nàng ăn hết bát cháo, cảm thấy người khỏe hơn một chút.
"Ôn Cẩn — hôm nay con muốn ra ngoài."
"Tiếp dư định đi đâu?"
"Con muốn đến gặp Hoàng hậu."
Ôn Cẩn ngạc nhiên. "Hoàng hậu? Tại sao?"
"Con muốn hỏi bà ấy — về Thư Lan Âm."
"Tiếp dư — Hoàng hậu có thể không biết nhiều về một Đáp ứng tầm thường."
"Con biết. Nhưng Hoàng hậu biết nhiều hơn những gì bà ấy tỏ ra. Nếu con có thể hỏi đúng cách — bà ấy có thể cho con manh mối."
Ôn Cẩn suy nghĩ một lát, rồi gật đầu. "Được. Lão nô sẽ sắp xếp."
Tần Minh đứng dậy, bước đến bên gương, chỉnh lại y phục.
Hôm nay — con sẽ bắt đầu.
Con sẽ không để Thư Lan Âm kiểm soát cuộc chơi nữa.
Con sẽ tự tay vẽ nên luật chơi của mình.
Nàng nhìn mình trong gương, thấy một khuôn mặt quyết tâm, đôi mắt sáng rực, không còn sợ hãi.
Con có thể thắng. Con sẽ thắng.
Và nàng bước ra khỏi phòng, bước vào một ngày mới, với một quyết tâm mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

