Mưa tạnh được ba ngày. Đất còn ướt, lá còn đọng nước, nhưng hoàng cung đã trở lại nhịp sống thường nhật. Những vết roi trên sân đã được rửa sạch. Cái chết của Trình Mỹ nhân — người ta không nhắc đến nữa.
Tần Minh đứng bên cửa sổ, nhìn ra vườn thượng uyển. Nàng mặc y phục màu lam nhạt, tóc búi thấp, cài một chiếc trâm gỗ. Từ sau ngày hôm ấy, nàng không còn mang những món đồ quý giá lên người nữa.
Ôn Cẩn bước vào, tay bưng khay trà. "Tiếp dư, hôm nay nương nương định ra ngoài không?"
"Con không biết."
"Ở trong phòng hoài không tốt."
Tần Minh không trả lời. Mỗi lần nghĩ đến việc ra ngoài, nàng lại nhớ đến tiếng roi vút trong không khí, đến thân hình nhỏ bé trên cột gỗ. Và nàng cũng nhớ đến Lưu Hầu tuyển — người con gái có gương mặt giống nàng, đang học cách trở thành nàng.
"Con ra ngoài một lát," Tần Minh nói.
Ôn Cẩn gật đầu.
Vườn thượng uyển sau mưa xanh hơn, tươi hơn. Những giọt nước còn đọng trên cánh hoa lấp lánh dưới nắng. Tần Minh đi dọc con đường lát đá, mắt nhìn về phía trước nhưng vẫn quan sát mọi thứ — bài học của Hoàng hậu đã thấm vào nàng.
Nàng đến gốc cây hồng. Ghế đá còn ướt, nàng đứng dưới bóng cây, nhìn ra hồ nước.
Tiếng bước chân. Nhịp bước đều đặn, nhẹ nhàng.
"Tần Tiếp dư."
Tần Minh quay lại.
Lưu Hầu tuyển đứng cách nàng chừng năm bước. Nàng ta mặc y phục màu lam nhạt — cùng màu với y phục Tần Minh đang mặc. Cùng kiểu dáng, cùng cách thắt dây lưng, cùng nếp gấp trên tay áo. Tóc búi thấp — cùng kiểu. Cài trâm gỗ — cùng loại.
Tần Minh nhìn nàng ta, và trong khoảnh khắc, nàng tưởng mình đang nhìn vào một tấm gương. Cùng gương mặt, cùng y phục, cùng kiểu tóc. Chỉ có đôi mắt là khác — mắt Lưu Hầu tuyển sâu hơn, tối hơn.
"Thần thiếp thật tình cờ gặp Tiếp dư ở đây," Lưu Hầu tuyển nói, cúi đầu hành lễ. Động tác giống hệt Tần Minh — từ góc cúi đến cách ngước mắt lên.
"Ta cũng tình cờ," Tần Minh đáp, cố giữ giọng bình thản.
Lưu Hầu tuyển bước đến gần. Mỗi bước chậm rãi, uyển chuyển, tay đung đưa nhẹ, đầu hơi nghiêng về bên phải. Cùng một dáng đi.
"Tiếp dư ra đây từ sớm nhỉ," Lưu Hầu tuyển nói. "Thần thiếp cũng thích ra vườn vào buổi sáng. Không khí trong lành, hoa cỏ còn đẫm sương — đẹp lắm."
Câu nói đó — Tần Minh đã từng nói với Thần Phi.
"Ừ," Tần Minh đáp, không muốn nói thêm.
Lưu Hầu tuyển đứng bên cạnh nàng, cùng nhìn ra hồ. Hai người — cùng một dáng đứng, cùng một hướng nhìn — như hai bức tượng tạc từ cùng một khuôn.
"Tiếp dư, thần thiếp nghe nói Tiếp dư rất thích hoa cát cánh. Có phải không?"
"Phải."
"Thần thiếp cũng thích lắm. Hoa cát cánh đẹp, nhưng mong manh. Cũng như cuộc sống của chúng ta trong cung này."
Một câu nói mà Tần Minh đã từng nghĩ, từng nói với Ôn Cẩn. Làm sao nàng ta biết?
"Tiếp dư, thần thiếp có thể đến thăm Tiếp dư được không?" Lưu Hầu tuyển hỏi, mắt trong veo. "Thần thiếp mới vào cung, không có bạn."
"Ta bận lắm," Tần Minh nói. "Có lẽ để dịp khác."
Lưu Hầu tuyển cúi đầu, không nài thêm. Nhưng khóe môi nàng ta nhếch lên một chút — một nụ cười rất nhỏ, rất nhanh. Như thể nàng ta biết trước câu trả lời.
"Vâng, thần thiếp xin phép."
Nàng ta quay lưng bước đi. Tần Minh nhìn theo — cùng một dáng đi, cùng một bóng hình. Nàng đứng đó đến khi bóng Lưu Hầu tuyển khuất sau tán cây.
"Muội đang nhìn gì thế?" Thần Phi bước đến từ phía sau.
"Tỷ đến lúc nào?"
"Vừa đến. Ta thấy muội đang nhìn theo Lưu Hầu tuyển."
"Nàng ta mặc y phục giống con. Cùng màu, cùng kiểu. Cả kiểu tóc, cả trâm cài."
Thần Phi ngồi xuống ghế đá, mặc kệ nó còn ướt. "Muội có biết tại sao không? Vì có người đang dạy nàng ta. Từng chi tiết nhỏ. Từng động tác. Từng câu nói. Có người đang biến nàng ta thành muội."
"Ai?"
"Ta không biết. Nhưng kẻ đó biết muội rất rõ."
"Tỷ nghĩ — có thể là người trong nhóm chúng ta không?"
Thần Phi không trả lời ngay. "Ta không muốn nghĩ vậy. Nhưng nếu kẻ đó biết muội đến từng chi tiết nhỏ, thì kẻ đó phải ở rất gần muội."
"Muội phải làm gì bây giờ?"
"Đừng làm gì cả. Hãy để nàng ta tiếp tục. Càng bắt chước nhiều, càng dễ lộ sơ hở."
"Nhưng nếu Hoàng thượng —"
"Nếu Hoàng thượng nhìn nàng ta và thấy muội, đó là lúc nguy hiểm nhất. Nhưng cũng là lúc chúng ta có thể giăng bẫy."
Buổi trưa, Tần Minh về phòng. Nàng ngồi trước gương đồng, nhìn gương mặt mình. Đôi mày thanh mảnh, sống mũi thẳng, môi cong nhẹ, cằm nhọn. Gương mặt nàng đã thấy mười bốn năm nay. Nhưng bây giờ, khi nhìn nó, nàng thấy một bóng ma khác đằng sau.
"Con có còn là con không?" nàng thì thầm.
"Tiếp dư?" Ôn Cẩn bước vào. "Tiếp dư nói gì?"
"Con nói — nếu có một người giống con đến vậy, thì con là ai?"
Ôn Cẩn đặt tay lên vai nàng. "Tiếp dư là Tiếp dư. Không ai thay thế được."
"Nhưng nếu Hoàng thượng nhìn nàng ta và thấy con — nếu ngài gọi nàng ta bằng tên con — thì con còn là con không?"
Ôn Cẩn im lặng. Sự im lặng đó nói lên tất cả.
Chiều xuống. Tần Minh ra vườn lần nữa. Nàng đi dọc con đường nhỏ phía tây, nơi có những bụi hồng leo. Nơi này yên tĩnh, ít người lui tới.
Nhưng Lưu Hầu tuyển đã ở đó. Nàng ta đứng bên giàn hồng, tay nâng một đóa hoa, cúi xuống ngửi — cùng động tác Tần Minh vẫn làm.
"Tần Tiếp dư, lại gặp nhau rồi."
Tần Minh gật đầu. "Nàng hay ra đây lắm sao?"
"Thần thiếp thích hoa hồng. Ở quê thần thiếp, có cả một vườn hồng. Mỗi mùa hè, hương thơm lan khắp cả làng."
Tần Minh nhìn nàng ta. Câu chuyện về quê nhà — nàng đã từng kể với Hoàng đế, về vườn hồng ở phủ huyện. Làm sao nàng ta biết?
"Tiếp dư, thần thiếp có thể hỏi một chuyện không?" Lưu Hầu tuyển bước đến gần. "Hoàng thượng thường gọi Tiếp dư là gì?"
Tần Minh sững người. Câu hỏi quá trực diện.
"Sao nàng hỏi vậy?"
"Thần thiếp chỉ tò mò. Nghe nói Hoàng thượng rất yêu quý Tiếp dư. Thần thiếp tự hỏi — liệu một ngày nào đó, Hoàng thượng có yêu quý thần thiếp như vậy không."
Tần Minh nhìn nàng ta, thấy trong mắt nàng ta không phải sự ngây thơ, mà là sự tính toán.
"Hoàng thượng gọi ta là Tần Minh," nàng nói, giọng lạnh.
Lưu Hầu tuyển gật đầu, không hỏi thêm. Nhưng trong mắt nàng ta, Tần Minh thấy một tia sáng — như thể nàng ta vừa nhận được một mảnh ghép quan trọng.
Tần Minh quay lưng bước đi.
Tối hôm đó, nàng ngồi bên cửa sổ.
"Ôn Cẩn ơi, con phải làm gì bây giờ?"
"Tiếp dư muốn làm gì?"
"Con muốn nàng ta biến mất."
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt không chớp. "Tiếp dư nói vậy — Tiếp dư có biết mình đang nói gì không?"
Tần Minh cúi đầu. "Con biết. Nhưng con không thể chịu nổi. Mỗi lần nhìn thấy nàng ta, con lại thấy mình. Cảm giác đó như thể con đang mất dần chính mình."
"Tiếp dư, lão nô biết Tiếp dư sợ. Nhưng nếu Tiếp dư làm điều gì để hại nàng ta — Tiếp dư sẽ trở thành người như thế nào?"
Tần Minh im lặng.
"Trong cung này, người ta có thể giết nhau bằng roi, bằng độc, bằng âm mưu. Nhưng người ta cũng có thể giết nhau bằng cách chờ."
"Chờ?"
"Chờ kẻ khác tự lộ diện. Chờ kẻ khác tự mắc sai lầm. Chờ thời cơ đến."
"Nhưng nếu thời cơ không đến thì sao?"
"Thì tự tạo ra nó. Nhưng phải từ từ. Phải kiên nhẫn. Và phải thông minh."
"Bà ơi, bà dạy con được không? Dạy con cách sống sót."
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt buồn. "Lão nô sẽ dạy Tiếp dư những gì lão nô biết. Nhưng Tiếp dư phải hứa một điều."
"Điều gì?"
"Đừng để những gì lão nô dạy làm thay đổi trái tim Tiếp dư."
Tần Minh không hiểu hết. Nhưng nàng gật đầu.
Ngày hôm sau, Tần Minh thức dậy với quyết tâm mới. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc — khác với hôm qua. Tóc búi cao, cài trâm bạc nhỏ.
Khi nàng bước ra vườn, Thần Phi đã ở đó.
"Con không ngủ được," Tần Minh nói.
"Vì Lưu Hầu tuyển?"
"Phải."
Thần Phi gật đầu. "Ta cũng vậy. Ta đã cho người theo dõi nàng ta."
"Tỷ làm vậy?"
"Từ hôm qua. Ta muốn biết nàng ta gặp ai, đi đâu, làm gì."
"Tỷ phát hiện gì?"
"Chưa. Nàng ta chỉ quanh quẩn ở vườn thượng uyển, đi đi lại lại trên con đường dài. Như đang tập luyện."
"Tập luyện để trở thành con."
"Phải. Có một cung nữ đi cùng. Mặc y phục màu tím — cung nữ cấp cao trong cung của một Phi tần nào đó. Ta chưa xác định được là ai."
Tần Minh nhìn Thần Phi. "Tỷ có nghĩ đó là Thư Lan Âm không?"
Thần Phi nhíu mày. "Một Đáp ứng? Sao muội nghĩ vậy?"
"Con có linh tính."
"Linh tính không phải bằng chứng."
"Con biết. Nhưng nếu con đúng thì sao?"
Thần Phi im lặng. "Nếu muội đúng, thì Thư Lan Âm là một Đáp ứng rất nguy hiểm."
Buổi sáng trôi qua. Rồi từ xa, có tiếng bước chân. Nhiều bước chân.
Hoàng đế.
Ngài mặc long bào màu vàng nhạt, đi cùng một thái giám và hai thị vệ. Ngài đang đi về phía vườn thượng uyển.
Tần Minh đứng dậy, định bước đến hành lễ. Nhưng nàng chưa kịp bước — thì một bóng người khác đã xuất hiện.
Lưu Hầu tuyển bước ra từ con đường nhỏ phía tây. Y phục màu xanh ngọc — cùng màu với Tần Minh. Tóc búi cao — cùng kiểu. Trâm bạc nhỏ — cùng loại.
Nàng ta bước đến trước mặt Hoàng đế, quỳ xuống hành lễ, động tác uyển chuyển, nhẹ nhàng.
"Thần thiếp Lưu Hầu tuyển, tham kiến Hoàng thượng."
Hoàng đế dừng lại, nhìn nàng ta. Ông nhíu mày, như đang cố nhớ.
"Lưu Hầu tuyển? Trẫm nhớ nàng — mới vào cung phải không?"
"Dạ, thần thiếp mới vào cung được vài ngày."
Hoàng đế gật đầu. Ông nhìn nàng ta, mắt thoáng một tia bối rối. Rồi ông nói:
"Tiểu Quất Nhi, sao nàng lại ra đây một mình?"
Cả vườn thượng uyển như ngừng lại.
Tần Minh đứng chết lặng.
"Tiểu Quất Nhi" — biệt danh của nàng. Biệt danh mà chỉ Hoàng đế gọi nàng. Và bây giờ ông gọi Lưu Hầu tuyển bằng cái tên đó.
Lưu Hầu tuyển ngước lên, mắt thoáng tia ngạc nhiên — nhưng nhanh chóng che giấu. "Thần thiếp ra đây ngắm hoa ạ."
Hoàng đế gật đầu, quay lưng bước đi. Ông không nhìn thấy Tần Minh đang đứng dưới gốc cây hồng.
Khi Hoàng đế đã khuất, Lưu Hầu tuyển đứng dậy, quay lại. Hai người nhìn nhau. Và Lưu Hầu tuyển mỉm cười — một nụ cười nhẹ nhàng, dịu dàng, cùng một nụ cười Tần Minh vẫn cười. Nhưng trong mắt nàng ta là tia sáng lạnh lẽo của kẻ vừa chiến thắng.
Tần Minh không nhớ nàng đã về phòng bằng cách nào. Nàng chỉ nhớ mình đã chạy. Chạy qua những hành lang dài, qua những sân rộng, cho đến khi về đến phòng, đóng sầm cửa lại, ngồi thụp xuống góc tường.
"Tiểu Quất Nhi." Ông gọi nàng ta bằng tên của nàng.
"Tiếp dư!" Ôn Cẩn quỳ xuống trước mặt nàng. "Có chuyện gì vậy?"
Tần Minh ngước lên. Mắt nàng khô rang — nàng không khóc được. Nỗi đau quá lớn, vượt quá nước mắt.
"Ôn Cẩn ơi — Hoàng thượng gọi nàng ta là 'Tiểu Quất Nhi'."
Ôn Cẩn sững người. Mặt bà tái đi. "Ngài gọi Lưu Hầu tuyển bằng tên riêng của Tiếp dư?"
"Phải."
Ôn Cẩn ngồi xuống sàn, tay bấu vào nền gạch. "Đây là chuyện nghiêm trọng rồi, Tiếp dư. Nếu Hoàng thượng đã nhìn nàng ta và thấy Tiếp dư — thì kẻ đứng sau đã thành công một nửa."
"Con phải làm gì bây giờ?"
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt buồn. "Lão nô không biết, Tiếp dư. Lão nô chưa từng thấy chuyện này xảy ra với ai."
"Vậy là con đang một mình?"
"Không. Tiếp dư còn có Thần Phi nương nương. Còn có lão nô."
"Nhưng liệu có đủ không?"
Ôn Cẩn không trả lời.
Chiều hôm đó, Thần Phi đến.
"Ta nghe nói rồi."
Tần Minh ngồi bên cửa sổ, không quay lại. "Cả cung biết rồi sao?"
"Chưa. Nhưng ta biết. Và ta hiểu muội đang nghĩ gì."
"Tỷ hiểu? Tỷ có hiểu cảm giác khi người mình yêu gọi tên mình — nhưng nhìn vào một người khác không?"
Thần Phi im lặng. Nàng đến đứng bên cạnh Tần Minh. "Ta không hiểu. Vì ta chưa từng được yêu như muội."
"Con xin lỗi, tỷ tỷ."
"Đừng xin lỗi. Muội có quyền đau."
"Con không biết phải làm gì nữa."
"Muội không cần làm gì cả. Chỉ cần tỉnh táo. Đừng để nỗi sợ làm muội mù quáng. Đừng để nỗi đau làm muội hành động dại dột. Hãy nhìn, hãy nghe, hãy chờ."
"Tỷ nói giống Ôn Cẩn quá."
"Vì chúng ta đều đã sống trong cung này lâu hơn muội."
Đêm xuống. Tần Minh nằm trên giường, mắt mở to trong bóng tối. Nàng nghĩ về Lưu Hầu tuyển — nàng ta đã được dạy dỗ bài bản. Từ y phục, kiểu tóc, đến dáng đi, giọng nói. Từ những câu chuyện về quê nhà, đến sở thích hoa cát cánh.
Kẻ đứng sau nàng ta biết Tần Minh rất rõ. Biết cả những điều mà chỉ người thân cận mới biết.
Ai?
Nàng lần lượt nghĩ đến từng người. Thần Phi — người bạn thân nhất. Lạc Thường tại — yếu đuối, dễ sợ hãi. Tần Đáp ứng — ít nói, kín đáo. Ôn Cẩn — người nàng tin tưởng nhất.
Nàng lắc đầu. Không. Nàng không thể nghi ngờ tất cả mọi người.
Nhưng trong lòng nàng, một hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống.
Sáng hôm sau, Tần Minh ra vườn từ rất sớm. Nàng ngồi dưới gốc cây hồng, chờ.
Một canh giờ. Hai canh giờ.
Lưu Hầu tuyển xuất hiện. Y phục màu lam — cùng màu hôm qua. Tóc búi thấp — cùng kiểu. Tay cầm quạt lụa — cùng loại Tần Minh vẫn dùng.
Nàng ta đi dọc con đường, chậm rãi, uyển chuyển. Thỉnh thoảng dừng lại, cúi xuống ngửi hoa, ngước lên nhìn bầu trời. Tất cả đều là động tác của Tần Minh.
Tần Minh nhìn nàng ta, và trong lòng nàng dâng lên một nỗi buồn sâu xa. Nàng đang bị đánh cắp — không phải đồ vật, mà là bản sắc của chính mình.
Lưu Hầu tuyển thấy nàng, bước đến. "Tần Tiếp dư, chào buổi sáng."
"Chào nàng."
"Hôm qua, Hoàng thượng gọi thần thiếp là 'Tiểu Quất Nhi'. Thần thiếp không biết đó là tên gọi của ai."
"Đó là tên Hoàng thượng gọi ta."
"Ra vậy." Lưu Hầu tuyển cúi đầu. "Thần thiếp xin lỗi. Thần thiếp không biết."
"Nàng không cần xin lỗi."
"Nhưng thần thiếp nghĩ — Hoàng thượng gọi nhầm là vì thần thiếp có vài nét giống Tiếp dư."
Tần Minh nhìn nàng ta, không nói gì.
"Tiếp dư có giận thần thiếp không?" Lưu Hầu tuyển hỏi, giọng nhỏ, hơi run.
Tần Minh thấy trong mắt nàng ta không phải sợ hãi, mà là sự thăm dò.
"Ta không giận."
Lưu Hầu tuyển thở phào. "Thần thiếp mừng quá."
Tần Minh gật đầu, đứng dậy. "Ta về phòng đây."
"Tiếp dư đi khoan thong thả ạ."
Cùng một câu nói. Cùng một giọng nói.
Tần Minh bước đi, không quay lại. Nhưng trong lòng nàng, một quyết tâm đang hình thành. Nàng sẽ không để mình bị thay thế. Nhưng trước hết — nàng phải tìm ra kẻ đứng sau tất cả.
Tối hôm đó, Tần Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm.
"Ôn Cẩn ơi, ai là người biết con rõ nhất trong cung này?"
Ôn Cẩn im lặng một hồi. "Lão nô — và Thần Phi nương nương."
"Còn ai nữa không?"
"Lạc Thường tại và Tần Đáp ứng — họ biết Tiếp dư qua những lần gặp gỡ, nhưng không sâu."
"Vậy nếu có một người dạy Lưu Hầu tuyển bắt chước con, người đó phải là một trong số họ?"
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt buồn. "Có thể. Nhưng cũng có thể là người khác — người đã quan sát Tiếp dư từ xa, và có tai mắt ở khắp nơi."
"Con hiểu rồi."
"Tiếp dư định làm gì?"
"Con sẽ quan sát. Như Hoàng hậu đã dạy. Con sẽ nhìn, sẽ nghe, sẽ chờ."
"Và nếu con tìm ra kẻ đó?"
Tần Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy những đám mây đen kéo về từ phía chân trời.
"Con không biết. Nhưng con sẽ không để ai cướp đi con."
Ôn Cẩn nhìn nàng, mắt thoáng lo lắng. "Tiếp dư — con đã thay đổi."
"Phải. Con đã thay đổi. Và con sẽ còn thay đổi nữa."
"Lão nô hy vọng con sẽ thay đổi theo hướng tốt."
Tần Minh không trả lời. Nàng chỉ nhìn ra màn đêm, nơi những đám mây đen dày đặc che kín cả bầu trời sao.
Bên ngoài, một cơn gió mạnh thổi qua, làm rung những tán cây. Mùa hè bão tố đang đến gần.
Và Tần Minh — nàng đang đứng giữa cơn bão, một mình, với gương mặt của chính mình đang bị đánh cắp từng ngày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
