Tô Lương Nguyệt cười đầy khinh miệt: “Chẳng qua mượn cơ hội này để lấy danh hiền đức mà thôi.”
“Nếu bách tính có tán tụng hắn lên tận mây xanh thì đã sao? Quan trọng nhất vẫn là cái nhìn của quân thượng. Huống hồ, việc hắn làm hôm nay chẳng khác nào đẩy Hữu đô ngự sử Tô Lê Hoa vào hố lửa. Hắn sống không được bao lâu nữa đâu, trừ phi… Đại đế cơ bằng lòng bảo hộ hắn. Nhưng Đại đế cơ sao có thể dung thứ một trắc phu vì người khác mà đỡ quan chứ?”
Nói rồi, nàng ta bất ngờ hôn khẽ lên má Lâm Tranh.
“May mà, chàng không ngu dại đến mức đi đỡ quan cho nàng ta, bằng không, ta thật chẳng biết phải làm sao.”
Lâm Tranh thoáng đỏ mặt, không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn về phía quan tài dần xa. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, thổi tung mái tóc và vạt áo hắn ta, dung mạo tuấn mỹ khiến Tô Lương Nguyệt thoáng ngây dại.
…
Phủ Đế cơ, cửa son đinh vàng, uy nghiêm lẫm liệt, viện sâu hành lang uốn khúc, chạm trổ tinh mỹ, tráng lệ vô song. Lầu các nối liền, ao cá chép đỏ tung tăng, sóng nước lấp lánh. Phú quý xa hoa, chẳng nơi nào sánh được.
Khương Ly đứng giữa cảnh ấy, khẽ nở nụ cười nhạt. Phồn hoa như mộng, cuối cùng cũng chỉ như hư ảo.
Từ hôm nay, Khương Ly từng mang gan ruột như băng tuyết kia, đã hoàn toàn chết đi. Còn lại, chỉ có ác quỷ từ tro tàn sống lại, thế tất phải khuynh đảo hoàng quyền thiên hạ.
Hạ Đường ngẩn người, ánh mắt nhìn Khương Ly đầy quái lạ. Đại đế cơ xưa nay chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, sao giờ lại nhắc đến chuyện triều chính?
Nghĩ vậy, nàng ấy càng thêm hồ nghi, lại nhìn Khương Ly một lượt: “Nhưng chủ tử, chẳng phải trước kia người từng nói Khương Ly chỉ là hạng thảo mãng, ngay cả xách giày cho người cũng không xứng sao?”
Khương Ly: “…”
Đối diện ánh mắt hoài nghi của Hạ Đường, khóe môi nàng khẽ run rẩy: “Ta trước kia… mắt mù, tim cũng mù.”
Hạ Đường: “???”
Không phải nàng ấy ảo giác, quả thực thấy Đại đế cơ từ sau khi tỉnh lại đã trở nên kỳ lạ.
Thấy Khương Ly đã ra ngoài, Hạ Đường lại hỏi: “Chủ tử, vết thương của người không sao nữa chứ?”
“Không ngại.”
Trong lòng Hạ Đường thêm khó hiểu. Trước đây, chỉ cần trầy da xước nhẹ, Đại đế cơ cũng ầm ĩ bắt ngự y trị không khỏi thì phải đền mạng. Thế mà nay, trọng thương đến vậy, nàng lại thản nhiên, không ồn ào, không náo loạn. Nhìn dáng vẻ thản thản nhiên nhiên ấy, cứ như thể nàng chẳng hề bị thương vậy. Chẳng lẽ… đầu óc đã va chạm đến hỏng mất rồi?
“Có chuyện gì?”
Thấy Hạ Đường vẫn nhìn chằm chằm mình, Khương Ly trầm giọng hỏi.
Hạ Đường giật mình, vội vàng gật đầu: “Mạnh chính quân về nhà mẹ đẻ hơn một tháng, hôm nay đã trở về phủ. Ngài ấy cho người truyền tin, mời đế cơ sang dùng bữa tối.”
“Gọi ta sang dùng bữa tối?” Trong khoảnh khắc, Khương Ly gần như tưởng mình nghe nhầm.
Hạ Đường thì lại thấy quá quen thuộc: “Đế cơ vốn sủng ái Mạnh chính quân nhất. Ngài ấy xuất thân không tốt, nhưng đế cơ bất chấp mọi ý kiến, vẫn phong ngài ấy làm chính quân, còn luôn nuông chiều. Nay ngài ấy trở về, đế cơ hẳn là rất vui mừng.”
Khương Ly vốn muốn từ chối, nhưng nhớ đến Mạnh chính quân chính là người mà Khương Tự từng yêu nhất, cuối cùng nàng vẫn đứng dậy, bước đến viện của hắn.
Khương Ly khẽ đẩy cửa son, bước vào sân phủ xa hoa lộng lẫy, liếc mắt liền thấy Mạnh Thời Vân ngồi nơi bàn.
Lúc ấy, gió nhẹ lay động, mấy cánh hoa trắng trong sân rụng xuống, vài cánh khẽ đáp trên vai Mạnh Thời Vân, hắn lại hoàn toàn không hay biết. Hàng mi rủ xuống, dung nhan tĩnh lặng như bức tranh, nhưng trong đó lại ẩn một tầng hờ hững, xa cách khôn cùng.
“Chính quân, đế cơ đã tới.” Tiểu thị Bạch Lạc bên cạnh hắn nhắc khẽ.
Song, Mạnh Thời Vân vẫn không đứng lên hành lễ, cứ ngồi yên đó, thậm chí chẳng nhìn Khương Ly, chỉ lạnh nhạt thốt ra một chữ: “Ngồi.”
Lông mày Khương Ly khẽ chau, nàng bước đến ngồi xuống bên bàn. Mạnh Thời Vân cuối cùng cũng ngẩng đầu, khi thấy rõ gương mặt hắn, trong mắt Khương Ly thoáng hiện một tia kinh ngạc.
Là hắn? Chính là nam tử ban ngày nàng từng đụng phải.
Khương Ly chợt thấy buồn cười. Thảo nào lúc gặp nàng hắn lại hoảng hốt đến thế, thảo nào Nhị đế cơ Khương Tuyết luôn muốn nói lại thôi. Hóa ra, cái gọi là “về nhà mẹ đẻ”, thật ra là lén lút cùng Nhị đế cơ dây dưa.
Thấy Đại đế cơ mãi chẳng mở lời, cũng không còn dịu dàng săn sóc như mọi khi, bàn tay Mạnh Thời Vân đặt trên đầu gối khẽ siết chặt. Đôi mày cau lại, ánh mắt sâu như u đàm chẳng thấy đáy.
Sau khoảng lặng rất lâu, cuối cùng hắn mở miệng: “Đế cơ, hôm nay chuyện của ta và Nhị đế cơ… ngươi đều đã thấy rồi?”
“Ừ.”
Sự bình tĩnh ấy nằm ngoài dự liệu của Mạnh Thời Vân, khiến lòng hắn chao đảo. Bởi xưa nay, mỗi khi đối diện hắn, Đại đế cơ luôn hạ mình lấy lòng, chỉ sợ hắn không vui. Thế mà giờ đây lại lãnh đạm đến thế.
Trầm mặc giây lát, Mạnh Thời Vân rốt cuộc ngẩng lên, thẳng mắt nhìn Khương Ly trước mặt.
“Đế cơ, chúng ta hòa ly đi.”
Khương Ly không nói gì, chỉ nhàn nhạt nhìn hắn.
Giọng điệu của Mạnh Thời Vân bình thản, như đang kể một chuyện tầm thường: “Ta ngưỡng mộ Nhị đế cơ. Nàng ấy tài hoa xuất chúng, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, thi từ ca phú càng thuận tay mà thành.”
Khi nhắc đến Khương Tuyết, trong mắt Mạnh Thời Vân như ánh lên tia sáng. Hắn tiếp tục: “Nhị đế cơ mỗi lần vung bút đều vẽ nên non sông hùng vĩ, mỗi khi gảy đàn lại tấu ra âm thanh tuyệt mỹ.”
Khương Ly vẫn không nói, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, gương mặt không biểu cảm.
“Nhị đế cơ phẩm hạnh cao khiết như đóa sen, xuất trần thoát tục, đối đãi chân thành, ôn hòa hữu lễ, chưa bao giờ lấy thế ép người, lại thích làm việc thiện, cứu giúp kẻ nghèo khó. Ở chốn hồng trần phức tạp này, nàng vẫn kiên định bản tâm, chẳng vì danh lợi mà động, chẳng vì quyền thế mà khuất.”
“Đại đế cơ, Nhị đế cơ khác với ngươi. Nàng rất đẹp, nhưng không hề dung tục như ngươi. Nhan sắc ấy không chỉ dừng ở vẻ ngoài. Dẫu thân thể yếu ớt, nhưng giữa chốn phồn hoa huyên náo, nàng vẫn có thể đứng ra vì bách tính, vì kẻ yếu mà đòi lại công bằng.”
“Ta thường nghĩ, sao thế gian lại có người hoàn mỹ đến vậy? Sự tồn tại của nàng, như món quà quý báu mà ông trời ban cho. Nếu đời này ta không thể ở cùng nàng, thì dù chết cũng chẳng nhắm mắt.”
“Cho nên, Đế cơ, chúng ta hòa ly đi. Nể tình chúng ta thành hôn đã ba năm.”
Khương Ly vẫn không nói. Nàng lẳng lặng nhìn hắn, trên gương mặt chẳng có lấy nửa phần ấm áp, chỉ còn lạnh lẽo thấu xương.
Rõ ràng, kẻ sai lầm là Mạnh Thời Vân hắn. Đường đường là phu của hoàng gia, lại dan díu bên ngoài, giờ còn dám mở miệng đòi hòa ly!
Trong khoảnh khắc ấy, Khương Ly không khỏi nghĩ, Nhị đế cơ Khương Tuyết thật sự yêu Mạnh Thời Vân ư? Nàng ta thật sự yếu đuối, vô tâm với ngôi vị hoàng quyền ư?
“Đế cơ.” Bàn tay mảnh khảnh của Mạnh Thời Vân đặt lên mu bàn tay Khương Ly: “Nếu Đế cơ cùng ta hòa ly, suốt đời này ta sẽ cảm kích người.”
Ánh mắt Khương Ly chuyển sang hắn. Dù lời lẽ tha thiết, nhưng sâu trong mắt hắn rõ ràng ẩn chứa sự chán ghét.
Khương Ly bật cười vì tức giận. Nàng giật mạnh tay ra, rồi ngay trước ánh mắt sững sờ của Mạnh Thời Vân, nàng lấy khăn tay, từng lượt từng lượt lau sạch như thể vô cùng ghê tởm.
Thấy hành động ấy, lòng Mạnh Thời Vân bắt đầu bất an. Hắn cau mày, dán mắt nhìn nàng, chẳng biết nàng đang nghĩ gì.
Khi đã lau sạch tay, Khương Ly tiện tay vứt khăn xuống đất.
Khương Tự năm xưa hung hăng tàn bạo, vậy mà cam tâm hết mực thuận theo Mạnh Thời Vân, đủ để thấy nàng ta một lòng một dạ.
Thế nhưng sự thật chứng minh, chân tình, rốt cuộc chẳng đổi lại được chân tình.
Ngay cả phu lang nhà thường dân cũng không làm ra được việc mặt dày vô sỉ đến thế, vậy mà hắn, Mạnh Thời Vân, dựa vào đâu dám phóng túng như vậy?
Chẳng qua là ỷ vào sự sủng ái vô độ mà Khương Tự từng dành cho hắn mà thôi.
“Đế cơ!” Mạnh Thời Vân bất chợt đứng dậy, quỳ mạnh xuống trước mặt nàng, dập đầu nặng nề: “Xin Đế cơ thành toàn cho ta.”
Khương Ly hơi nghiêng người về phía trước, đầu ngón tay sơn móng đỏ khẽ nâng cằm hắn lên. Nàng chăm chú nhìn gương mặt tuấn mỹ trước mắt, một lát sau, khóe môi nàng cong thành nụ cười.
Trong lòng đầy nghi hoặc, Mạnh Thời Vân ngẩng lên, chỉ thấy Khương Ly đã rút tay về, đang từ trên cao nhìn xuống, dáng vẻ kiêu ngạo, trong đôi mắt phượng dài hẹp chẳng có lấy một tia ôn nhu.
“Đứng dậy.”
Mạnh Thời Vân cúi đầu: “Nếu Đế cơ không đồng ý, ta quyết không đứng dậy.”
Khương Ly đã hoàn toàn mất hết kiên nhẫn. Bàn tay thon nhỏ vung lên, toàn bộ món ngon trên bàn rơi loảng xoảng xuống đất, tiếng chén đĩa vỡ chói tai.
Mạnh Thời Vân rõ ràng không ngờ nàng sẽ đột ngột nổi giận. Trước đây, dù nàng có tàn độc với người khác thế nào, nhưng khi đối diện hắn, lúc nào cũng là lời lẽ dịu dàng, giọng lớn một chút cũng hiếm khi có. Thế mà nay, nàng lại…
Ý nghĩ còn chưa kịp dứt, Khương Ly đã nắm chặt lấy cổ tay hắn, chẳng để hắn kịp phản ứng, thẳng tay quăng mạnh hắn lên bàn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
