Hạ Đường lập tức mừng rỡ: “Thuộc hạ sẽ cho người đi sắp xếp.”
Khương Ly gật đầu: “Ngày mai ta muốn đến phủ đế sư một chuyến, ngươi đến khố phòng chọn một món lễ vật.”
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Hạ Đường chợt cứng lại.
Đế cơ thật sự đã quá nóng vội.
Nhưng nghĩ lại, Hạ Đường cũng nhanh chóng buông bỏ. Dù sao danh tiếng của đế cơ vốn đã tệ đến mức này, có tệ thêm chút cũng chẳng sao.
Đêm xuống, Khương Ly đúng hẹn đến viện của Lục Chiêu.
Tiểu thị đẩy cửa phòng ngủ, nàng nhấc chân bước chậm rãi đi vào.
Phòng ngủ của Lục Chiêu bài trí giản dị mà không mất khí thế. Một chiếc giường gỗ trắc chạm hoa văn, chăn gấm gối thêu xếp ngay ngắn, đầu giường treo một thanh bảo kiếm sáng lạnh.
Thảm da hổ trải trên đất càng tôn thêm sự uy vũ bất khuất của chủ nhân.
Đúng lúc ấy, có tiếng bước chân truyền tới.
Khương Ly ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy Lục Chiêu sải bước đi vào.
Ánh nến lay động, hơi nước còn vương.
Hắn dường như vừa mới tắm xong, đầu tóc còn đọng giọt nước, theo đường nét cứng cỏi của quai hàm chảy xuống, biến mất nơi cổ áo mở rộng, thấm vào lồng ngực rắn chắc.
Khoác trên mình một chiếc trường sam, song vẫn không che giấu nổi thân hình cường tráng. Đai lưng buộc hờ, càng thêm vài phần bất kham.
Hắn nhướng mày nhìn sang Khương Ly, nét mặt lạnh nhạt, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như vực nước, khiến người ta chỉ cần sơ ý liền sa vào đó.
Đón lấy ánh mắt nàng, khóe môi hắn hơi nhếch, mang theo một nụ cười mơ hồ, vừa như trêu chọc, vừa như khiêu khích.
“Đế cơ thấy ta đẹp sao?” Hắn hỏi.
Khương Ly gật đầu.
Không thể phủ nhận, Lục Chiêu quả thật tuấn mỹ, nhưng lại không giống nam tử bình thường yếu đuối, mà mang theo phong thái hiên ngang anh tuấn.
Lục Chiêu cười nhạt, bước tới, đưa tay định cởi đai lưng của nàng.
Đồng tử Khương Ly khẽ co rút, nàng lặng lẽ lùi một bước, tránh thoát sự chạm vào của hắn.
Cánh tay nam nhân khựng lại giữa không trung, nụ cười vốn không chạm tới đáy mắt của hắn lập tức đông cứng.
Một tia hàn quang lạnh lẽo lóe lên nơi đáy mắt.
Hồi lâu, hắn khẽ hừ: “Nếu Đại đế cơ coi thường ta, thì không cần miễn cưỡng.”
Hắn nghiêng người nhường chỗ: “Cửa ở kia.”
Nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt của hắn, Khương Ly cuối cùng cũng không đi.
Nàng tiến lên, cầm chiếc áo ngoài bên cạnh ném lên đầu hắn, mới chậm rãi nói: “Ta đến đây là có một việc muốn nhờ ngươi giúp. Không phải vì… chuyện đó.”
“Ha.” Lục Chiêu bỗng cười bật thành tiếng, hai tay ôm ngực, cả người thản nhiên dựa vào một bên, không nhìn Khương Ly, trong mắt tràn đầy châm chọc.
“Đế cơ thế mà cũng có chính sự?”
Khương Ly không để tâm đến lời lẽ chua chát ấy, thẳng thắn nói: “Chức thống lĩnh cấm quân, ngươi có hứng thú không?”
Lục Chiêu bỗng sững người, kinh ngạc nhìn nàng. Đối diện đôi mắt trong trẻo thản nhiên kia, hắn thoáng chốc còn ngỡ rằng mình nghe lầm.
Mãi sau, hắn mới lên tiếng: “Đế cơ, ý là gì?”
“Ta chỉ hỏi ngươi, có hứng thú hay không?”
Sự kinh ngạc ban đầu dần tan đi, Lục Chiêu khôi phục chút lý trí, cười đầy vẻ giễu cợt: “Ta là nam tử, sao có thể nắm giữ cấm quân?”
“Ta chỉ hỏi ngươi, có nguyện ý hay không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)