Dưới sự dẫn đường của tiểu thị, Hạc Thanh Từ đi thẳng về phía phòng của Tô Dạng.
Đôi mắt tiểu thị đỏ hoe: “Công tử nhà ta từ khi ngã bệnh đến giờ, ngay cả một ngụm thuốc cũng không uống. Chỉ trong mấy ngày mà gầy sút nghiêm trọng. Mong Hạc trắc quân khuyên nhủ công tử của ta một chút.”
Hạc Thanh Từ gật đầu, nhận lấy hòm thuốc từ tay An Đồng, chậm rãi bước vào.
Vừa vào tẩm điện của Tô Dạng, hắn ngẩng mắt đã thấy một chiếc giường lớn bằng gỗ nam kim tuyến đặt trong góc. Màn trướng buông xuống, trên đó thêu mây trắng sống động như thật. Bên cạnh giường, giá áo treo toàn những y phục lộng lẫy, lụa là gấm vóc sáng rực.
Tiểu thị bước tới vén màn, lộ ra gương mặt trắng bệch không chút huyết sắc của Tô Dạng.
Hạc Thanh Từ tiến lên, khẽ gật đầu: “Tô trắc quân.”
Nghe thấy tiếng gọi, hàng mi dài của Tô Dạng chỉ khẽ run lên, nhưng ngay cả một cái liếc mắt hắn cũng chẳng cho.
Thấy vậy, Hạc Thanh Từ không dám chần chừ, bước tới đặt tay lên mạch. Nhưng ngón tay vừa chạm đến, bàn tay kia đã lạnh lùng gạt phăng.
“Ta không sao.” Giọng nói Tô Dạng lạnh băng, chẳng hề mang chút cảm xúc.
Hạc Thanh Từ lặng nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng chỉ thở dài: “Tô trắc quân, là đế cơ bảo ta đến xem ngươi.”
Vẻ mặt vốn dĩ vô hồn của Tô Dạng, vừa nghe tới hai chữ đế cơ liền biến thành chán ghét.
“Đế cơ biết ta thông y lý, đặc biệt lệnh cho ta chữa khỏi cho ngươi. Nếu không thì lấy mạng ta.”
Tô Dạng vẫn nằm đó, gương mặt không chút gợn sóng.
“Tô trắc quân, ta muốn sống, xin ngươi cứu ta một mạng.”
Nghe những lời ấy, Tô Dạng chống người ngồi dậy, cả thân hình toát ra vẻ yếu ớt. Tựa như trong một đêm đã đánh mất thứ quan trọng nhất đời mình, khiến hắn sống cũng chẳng được, chết cũng không xong.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, giọng lạc điên cuồng: “Ta chỉ có duy nhất một mạng này là của chính mình. Giờ ngay cả sống chết của bản thân, ta cũng không được quyết định sao?”
Hạc Thanh Từ không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Thực ra, hắn rất ghen tị với Tô Dạng, bởi vì hắn có thể phóng túng mà phát tiết, còn bản thân mình thì không.
Hắn cũng muốn thương hại Tô Dạng, nhưng hắn có tư cách gì chứ? Rốt cuộc, cả hai chẳng phải đều cùng một số phận sao?
Tô Dạng phát tiết hồi lâu, đến khi ho ra máu, mới vô lực ngã trở lại giường.
Lần này, Hạc Thanh Từ lại đặt tay bắt mạch. Tô Dạng không tránh né nữa, chỉ lẳng lặng nằm đó, để mặc hắn châm cứu, kê đơn.
Nửa canh giờ sau, Hạc Thanh Từ lau mồ hôi trên trán: “May mà kịp thời cứu trị. Để ta kê hai đơn thuốc, ngươi sắc cho công tử nhà ngươi uống, không quá một tháng sẽ khỏi hẳn.”
Tiểu thị đôi mắt sáng lên, liên tục tạ ơn.
Hạc Thanh Từ không nấn ná, viết xong đơn thuốc liền quay người ra ngoài. Tới cửa, hắn khẽ ngoái nhìn lại.
Hắn nghĩ, đế cơ hẳn rất thích Tô Dạng, nếu không đã chẳng dụng tâm bài trí tẩm thất cho hắn như thế.
Bàn ghế bằng gỗ trầm hương sắp xếp ngay ngắn. Trên bàn, bình sứ hoa lam cắm mấy cành đào đỏ thắm, hương thơm dìu dịu toả ra.
Ra khỏi viện của Tô Dạng, lông mày Hạc Thanh Từ lại chau chặt, không hề giãn ra. Từ viện của Tô Dạng trở về viện của mình, vốn chẳng xa, nhưng hắn lại bước đi tới nửa canh giờ.
An Đồng cũng nhìn ra tâm tư của hắn, bèn khẽ nói: “Công tử, chi bằng tạm nghỉ lại ở viện của Tô trắc quân? Hắn đang bệnh, ngài làm đại phu chăm sóc đôi chút cũng hợp tình hợp lý.”
Hạc Thanh Từ lắc đầu: “Không cần. Ta là trắc quân của nàng, hầu hạ nàng vốn là điều nên làm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
