1.
Ôn Khinh đứng giữa màn sương trắng xóa, bước đi vô định.
Từng sợi sương mỏng manh quấn quanh người, mang theo chút lạnh lẽo, nhưng không hề khó chịu, thậm chí Ôn Khinh còn cảm thấy tinh thần tỉnh táo hơn.
Đi được vài bước, trước mắt bỗng xuất hiện một tia sáng.
Ôn Khinh nhanh chóng chạy tới, nhìn thấy dòng chữ quảng cáo lớn quen thuộc được tạo thành từ khung thép và kim loại – Tòa nhà Tha Phương.
Cậu đã trở lại sân thượng ban đầu.
【Người chơi đã thành công hoàn thành phó bản đầu tiên, hiện tại mở hệ thống cá nhân.】
【Đang liên kết hệ thống…】
【Liên kết thành công, hệ thống 001 phục vụ bạn.】
Giọng điệu lạnh lùng quen thuộc bỗng vang lên trong đầu, Ôn Khinh giật mình, lúc sau mới lắp bắp nói: “Cậu…cậu khỏe không…”
001: 【Ừ.】
Ôn Khinh ngẩn người, khẽ hỏi: “Cậu là hệ thống cá nhân của tôi sao?”
001: 【Ừ.】
Ôn Khinh ngẩn ngơ, hệ thống gì đó, cậu đã từng thấy trong tiểu thuyết, vì trong phó bản không có hệ thống xuất hiện, cậu còn tưởng thế giới vô hạn này không có hệ thống.
001 lạnh nhạt lên tiếng: 【Tỷ lệ thông quan phó bản cấp thần quá thấp, người chơi mới không được phát hệ thống cá nhân, tiết kiệm năng lượng và giảm phát thải.】
Ôn Khinh kinh ngạc, lại còn tiết kiệm năng lượng và giảm phát thải nữa sao?
001: 【Hửm?】
Cũng là âm tiết đơn, nhưng ngữ điệu lạnh lùng hơi nâng lên, như đang chất vấn Ôn Khinh.
Ôn Khinh vì sự nhân tính của hệ thống mà kinh ngạc mất hai giây, khô khan khen: “Thật, thật là một trò chơi bảo vệ môi trường…”
【Đang tiến hành thanh toán phần thưởng phó bản Người Dẫn Đường…】
【Độ hoàn thành phó bản: 100%.】
【Đánh giá tổng hợp: SSS.】
【Phần thưởng nhận được: 10000 điểm tích lũy, buff cấp thần [Người Dẫn Đường], nhà ở nhân gian X1.】
Ôn Khinh có chút mờ mịt, trong đầu toàn là câu hỏi.
Điểm tích lũy dùng để làm gì?
Thông quan một phó bản mà lại được phát nhà sao?
Buff Người Dẫn Đường là cái gì?
…………
Cậu chưa kịp mở miệng hỏi, liền nghe thấy 001 nói: 【Không được nán lại, lập tức đến nhân gian.】
Giọng của 001 vô cảm lạnh lẽo, gần như giống hệt giọng của hệ thống trong phó bản.
Ôn Khinh theo bản năng làm theo, cậu bước về phía trước hai bước, nhỏ giọng hỏi: “Đi bằng cách nào vậy?”
001 phun ra một chữ: 【Cửa.】
Ôn Khinh nhìn cánh cửa màu trắng ngay phía trước.
Lần trước bước vào cánh cửa này, cậu đã tiến vào phó bản.
Lần này…
Ôn Khinh kinh hồn bạt vía hỏi: “Lại, lại phải đi phó bản mới sao?”
001: 【Không phải phó bản.】
Ôn Khinh thở phào nhẹ nhõm, căng thẳng hỏi: “Vậy, vậy đó là nơi nào?”
001 không giải thích, lạnh lùng nói: 【Lập tức đến nhân gian.】
Nó không nói, Ôn Khinh cũng không dám hỏi thêm, cẩn thận bước về phía trước, chưa đi được mấy bước, phía sau bỗng có tiếng bước chân.
“Khinh Khinh, trùng hợp thật.”
Là giọng của Chu Châu.
Sắc mặt Ôn Khinh thay đổi, hoảng loạn chạy về phía trước.
Tiếng bước chân phía sau cũng đột ngột tăng tốc.
Ôn Khinh thậm chí có thể cảm nhận được gió do Chu Châu chạy đến tạo ra, khi vừa nắm được tay nắm cửa, vạt áo của cậu đã bị nắm lấy.
“Bắt được cậu rồi.” Chu Châu cười nói.
【Vào đi.】
Nghe thấy giọng của 001, Ôn Khinh không màng tất cả, đẩy cửa xông thẳng vào trong.
…………
【Chào mừng đến với nhân gian.】
Ôn Khinh hoảng loạn chạy bừa về phía trước, hoàn toàn không nghe thấy lời 001 nói, cho đến khi không thể chạy được nữa, mới dừng lại, thở hổn hển. Cậu nghiêng đầu nhìn ra phía sau, vừa ngẩng lên, liền ngây người.
Đây là một con phố thương mại sầm uất, hai bên đường là các cửa hàng với đèn neon nhấp nháy, đồ ăn vặt, quần áo, nhà hàng, v.v., cái gì cũng có, trước cửa các cửa hàng, đủ loại người ăn mặc khác nhau tấp nập qua lại.
Gần như giống hệt với thế giới thực.
Ôn Khinh từ từ ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời.
Trên trời không có mặt trời, không có mặt trăng, chỉ có màn sương trắng dày đặc, ngay phía trên khu phố thương mại dường như có một lớp kính trong suốt, ngăn cách màn sương trắng. Giữa không trung còn có một bóng người màu xanh nhạt khổng lồ, giống như hình chiếu ba chiều, mờ ảo không nhìn rõ hình dạng.
“Đây, đây là đâu?”
“Chào mừng đến với nhân gian.” Bên tai bỗng vang lên một giọng nói cười hì hì.
Ôn Khinh giật mình kinh hãi, lùi lại liên tục, cảnh giác nhìn người đàn ông xa lạ đột nhiên xuất hiện trước mắt.
Người đàn ông khoảng hai mươi mấy tuổi, tướng mạo đẹp trai, trên mặt mang theo nụ cười, thấy bộ dạng Ôn Khinh cảnh giác như vậy, liền cười, đứng tại chỗ không tiến lại gần.
“Cậu là người mới à?”
“Tôi tên là Bạch Thông, không có ác ý,” Bạch Thông dừng lại một chút, cười nói: “Thấy cậu là người mới, nên muốn hỏi cậu có muốn mua hướng dẫn cho người mới không.”
“Chỉ cần 1 điểm tích lũy thôi.”
Ôn Khinh mím môi: “Sao anh biết tôi là người mới?”
Bạch Thông phì cười thành tiếng: “Cậu ngẩng đầu nhìn nãy giờ, chắc chắn là người mới lần đầu đến nhân gian rồi.”
“Nơi này, gọi là nhân gian, coi như là nơi nghỉ ngơi sau khi thông quan phó bản.”
Ôn Khinh hỏi tiếp: “Mỗi người thông quan phó bản đều sẽ đến đây sao?”
Vậy có phải Chu Châu cũng ở gần đây không?
Bạch Thông giơ một ngón tay: “Một điểm tích lũy.”
Ôn Khinh chậm rãi nói: “Tôi vẫn nên hỏi hệ thống thì hơn.”
Bạch Thông cười nói: “Rất nhiều chuyện, hệ thống không có quyền nói cho cậu biết đâu.”
Ôn Khinh cụp mắt xuống, cậu không nghi ngờ lời của Bạch Thông.
Vừa nãy 001 cũng không nói cho cậu biết nhân gian là nơi nào.
Hơn nữa cậu có hơi sợ 001, thà hỏi người chơi còn hơn.
Hiện tại có một vạn điểm tích lũy, một điểm tích lũy không nhiều, chỉ là không biết phải đưa như thế nào.
Ôn Khinh ngẩng lên, vừa định mở miệng hỏi, Bạch Thông liền nói: “Cậu bảo hệ thống của cậu chuyển trực tiếp cho hệ thống số 17834 là được.”
Ôn Khinh đáp một tiếng, do dự không dám mở miệng làm phiền 001 lạnh lùng.
Giây tiếp theo, 001 lạnh lùng nói: 【Đã chuyển.】
Ôn Khinh nhỏ giọng: “Cảm, cảm ơn.”
Bạch Thông cười cười, bắt đầu giải thích: “Sau khi thông quan sẽ được truyền tống ngẫu nhiên đến nhân gian.”
“Nhìn bộ dạng vừa nãy của cậu, là đang trốn đồng đội phó bản trước đó đúng không?”
Ôn Khinh gật đầu.
Bạch Thông tiếp tục nói: “Không cần lo lắng, những người chơi thông quan cùng một phó bản sẽ được thả đến những nơi khác nhau.”
Ôn Khinh miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm, lo lắng hỏi: “Vậy, vậy sau này có còn gặp lại không?”
Một lúc sau, cậu chớp chớp mắt, hỏi: “Hướng dẫn cho người mới đâu?”
Bạch Thông giơ tay lên, chỉ vào chóp mũi của mình: “Chẳng phải đang đứng sờ sờ trước mặt cậu đây sao.”
Ôn Khinh: “…”
Bạch Thông cười hì hì nói: “Cậu muốn hỏi gì cứ hỏi, chỉ cần tôi biết, nhất định sẽ nói hết.”
Ôn Khinh suy nghĩ một chút, hỏi: “Làm thế nào để rời khỏi đây?”
Bạch Thông vỗ tay: “Câu hỏi hay, câu tiếp theo.”
Ôn Khinh: “…”
Bạch Thông cười ha ha: “Nói thật, tôi cũng không rõ.”
“Nhưng có lời đồn, người chơi thông quan một lượng phó bản nhất định, tích đủ điểm tích lũy, có thể thực hiện một nguyện vọng, nếu đến lúc đó cậu còn muốn, có thể ước rời khỏi đây.”
Ôn Khinh vội vàng hỏi: “Khoảng bao nhiêu điểm tích lũy, bao nhiêu phó bản?”
Bạch Thông lắc đầu: “Vậy thì tôi không rõ.”
“Được rồi,” Ôn Khinh cúi đầu suy nghĩ một lát, tiếp tục hỏi, “Điểm tích lũy có tác dụng gì?”
Bạch Thông chỉ vào các cửa hàng một bên: “Ăn uống vui chơi ở nhân gian, đều cần điểm tích lũy.”
Ôn Khinh hiểu rồi, điểm tích lũy chính là tiền tệ ở đây.
Cậu mím môi, khẽ hỏi: “Vậy người chết trong phó bản, là chết thật, hay là rời khỏi thế giới trò chơi này…”
Nghe vậy, Bạch Thông nhìn sâu vào mắt Ôn Khinh: “Cậu là người đầu tiên hỏi tôi câu hỏi này đấy.”
“Tôi chỉ biết một khi đã chết trong phó bản, thì không có cách nào làm lại được, nếu cậu không muốn chấp nhận họ đã chết, có thể coi như họ bị đá ra khỏi trò chơi này.”
Ôn Khinh há miệng, vừa định nói thì nghe thấy giọng nói lạnh lùng của 001 vang lên trong đầu.
【Chết rồi.】
Mặt Ôn Khinh không còn chút máu, lắp bắp cảm ơn: “Cảm, cảm ơn.”
Bạch Thông còn tưởng cậu đang cảm ơn mình, cười nói: “Cậu cũng khá lịch sự đấy.”
“Chúng ta trao đổi thông tin tiền trao cháo múc, không cần phải cảm ơn tôi mãi đâu.”
Ôn Khinh cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào gạch lát sàn, chậm rãi hỏi: “Cái kia…anh có biết thông tin gì về phó bản không?”
Bạch Thông đáp: “Phó bản có ba cấp độ, độ khó từ cao đến thấp, cấp thần, dị quái, cấp người.”
Thấy Ôn Khinh mặt trắng bệch, lông mi không ngừng run rẩy, bộ dạng đáng thương, anh ta nói thêm một câu: “Phó bản đều là ngẫu nhiên, người mới phần lớn đều đi phó bản cấp người đơn giản thôi, cậu không cần lo lắng.”
“Cũng không có mấy tên xui xẻo ngay từ đầu đã đi phó bản cấp thần đâu, vận may cũng là một phần của thực lực.” Ôn Khinh không nhịn được mà bĩu môi, thầm nghĩ, cậu chính là tên xui xẻo đó.
Cả đời cậu chưa bao giờ có thứ gọi là vận may, đến cả trúng thưởng thêm một chai cũng không được.
Cho nên phó bản đầu tiên lại là độ khó cao nhất.
Bạch Thông: “Cho dù có đi phó bản dị quái hay cấp thần cũng không hẳn là chuyện xấu, những phó bản này có tỷ lệ rớt đạo cụ và buff rất cao, thuận tiện cho việc thông quan sau này.”
Ôn Khinh khẽ ừ một tiếng, thầm nghĩ, đi thêm một phó bản cấp thần nữa, chắc cậu không còn sau này nữa rồi.
Bạch Thông: “Nếu thực sự vào những phó bản đó, cậu chỉ cần nhớ một chuyện.”
Ôn Khinh ngẩng lên, nhỏ giọng hỏi: “Chuyện gì?”
Đối diện với đôi mắt trong veo của cậu, Bạch Thông hơi ngẩn người, vội vàng dời tầm mắt đi, hắng giọng: “Cấp độ của phó bản đại diện cho cấp độ cao nhất của boss.”
Ôn Khinh ngây người: “Ý gì?”
Bạch Thông cười: “Ý là phó bản cấp thần, cậu có thể sẽ gặp thần, quái vật các thứ, phó bản dị quái thì cậu cùng lắm chỉ gặp quái vật, còn phó bản cấp người thì phải cẩn thận con người.”
Ôn Khinh khó tin: “Thần?”
Bạch Thông sờ mũi, hỏi lại: “Cậu là người vô thần sao?”
Ôn Khinh gật đầu: “Tôi đã xin vào đảng rồi.”
Cậu nghiêm túc nói: “Nếu không đến đây thì bây giờ tôi đã là đoàn viên ưu tú rồi.”
Bạch Thông: “…”
Im lặng một lát, anh ta mở miệng: “Nếu cậu muốn coi thế giới này như một trò chơi, thì hãy coi thần và quỷ quái các thứ như một loại vai trò thôi.”
“Còn nếu cậu coi nơi này là một thế giới thực khác…thì thần là có thật.”
Ôn Khinh không xoắn xuýt về việc đây có phải là thế giới trò chơi hay không, cậu cố gắng sắp xếp câu từ, chậm rãi hỏi: “Vậy phó bản cấp thần có khả năng không xuất hiện thần gì đó không?”
Bạch Thông nhún vai: “Tôi nghe nói phó bản cấp thần nhất định liên quan đến thần, thần có thể xuất hiện, cũng có thể không xuất hiện, cụ thể thế nào thì tùy vào phó bản.”
Liên quan đến thần?
Ôn Khinh khẽ rũ mắt xuống, phó bản đó liên quan đến thần…chỉ có tấm bài thần.
Cậu chợt nhớ đến những lời nói mập mờ của Úc Hình, ý nghĩa bề mặt, cầu nguyện thần linh…
Còn có cuốn sách về thần kia nữa…
Nếu Úc Hình và Quý Dư thực sự là thần…
Thế giới xong rồi.
2.
Thấy Ôn Khinh chìm vào suy tư, Bạch Thông tùy ý dựa vào tường, tầm mắt dần rơi vào bộ quần áo của Ôn Khinh.
Vạt áo phông trắng của cậu bị rách một mảnh, là dấu vết bị xé rách mạnh, những mảnh vải vụn lay động trong gió, mơ hồ có thể thấy được vòng eo trắng nõn dưới lớp quần áo.
Ngoài áo ra, những chỗ khác của Ôn Khinh đều hoàn hảo không chút sứt mẻ, sạch sẽ, cộng thêm bộ dạng kinh hồn chưa định lúc ban đầu, không khó để tưởng tượng ra chuyện gì đã xảy ra khi kết thúc phó bản.
Bạch Thông liếc mắt, nhìn khuôn mặt xin đẹp tinh xảo của Ôn Khinh.
Ngoại hình không phải là cái tội, yếu đuối mới là cái tội.
Mới xuất hiện ở đây chưa đầy mười phút, số người liếc trộm cậu không đếm hết hai bàn tay.
Bạch Thông thở dài một hơi, cảnh cáo nhìn những người đang rục rịch không xa.
Đối diện với ánh mắt của Bạch Thông, người đàn ông trong góc rụt rè rời đi.
Bạch Thông giơ tay, búng tay trước mắt Ôn Khinh: “Tỉnh lại đi.”
Ôn Khinh hoàn hồn, ngơ ngác ngẩng đầu.
Bạch Thông hỏi: “Cậu còn gì muốn biết không?”
Ôn Khinh mím môi, cậu có rất nhiều vấn đề, nhưng đột nhiên hỏi thì lại không nói ra được.
Suy nghĩ một lát, cậu nhỏ giọng hỏi: “Cái…ở đây có thể kết bạn không vậy?”
“Tôi hỏi anh sau được không?”
Bạch Thông cười: “Một điểm tích lũy mà cậu muốn ăn không của tôi cả đời à?”
Gò má Ôn Khinh hơi đỏ lên, vội vàng nói: “Tôi có thể trả tiền mà.”
Bạch Thông nhún vai, tùy ý nói: “Một điểm tích lũy là ưu đãi cho người mới của cậu, sau này giá cả, cậu không trả nổi đâu.”
Ôn Khinh ngẩn người, hiểu ra mục đích chính của Bạch Thông không phải là kiếm tiền, mà là đang chăm sóc người mới.
Cho nên chỉ thu một điểm tích lũy.
“Cảm, cảm ơn…”
“Đi thôi, tôi đưa cậu đến chỗ ở.” Bạch Thông quay người, đi vào một con hẻm nhỏ.
Bạch Thông cao khoảng 1m9, đi rất nhanh, nháy mắt đã suýt nữa không nhìn thấy người đâu, Ôn Khinh không do dự nữa, vội vàng đuổi theo.
Im lặng một lát, anh ta mở miệng: “Nếu cậu muốn coi thế giới này như một trò chơi, thì hãy coi thần và quỷ quái các thứ như một loại vai trò thôi.”
Nghe thấy tiếng thở dốc của cậu, Bạch Thông dừng bước.
Ôn Khinh nghỉ một lát, chậm rãi hỏi: “Anh, anh làm sao biết tôi ở đâu?”
“Khách sạn do hệ thống tự quản…”
Bạch Thông nói rồi dừng lại, ý thức được điều gì đó, liếc mắt nhìn Ôn Khinh.
Hỏi ra câu hỏi này, chứng tỏ người mới này có nhà ở.
Bạch Thông ngắm nhìn Ôn Khinh, có chút kinh ngạc.
Nhà ở nhân gian khác với nhà ở thế giới thực, không phải là những tòa nhà cao tầng bên đường, mà giống như không gian cá nhân hơn, chỉ rơi ra trong phó bản cấp thần.
Bạch Thông khẽ cười một tiếng, thầm nghĩ, thảo nào lúc nãy nói phần lớn đi phó bản cấp người mà mặt cậu nhăn nhúm lại như thế.
Ôn Khinh không chú ý đến ánh mắt của anh ta, cúi đầu thở dốc nói: “Tôi thông quan phó bản có phần thưởng nhà ở.”
Bạch Thông cười: “Vậy cậu may thật đấy.”
Ôn Khinh cụp mắt xuống, khẽ đáp một tiếng.
Bạch Thông chỉ vào những kiến trúc nhỏ thường thấy bên đường, giống như bốt điện thoại kiểu Anh, vuông vức, trong suốt bốn phía, có một cánh cửa.
Ôn Khinh thấy có người đẩy cửa ra, bước vào trong rồi biến mất ngay sau đó.
Bạch Thông lên tiếng: “Mở cửa bước vào là đến thẳng nơi ở cá nhân của cậu.”
“Cảm ơn…” Ôn Khinh nhỏ giọng cảm ơn, lại khẽ hỏi, “Vậy ở đây có thể kết bạn đúng không?” Vừa nãy Bạch Thông chỉ nói giá cả cậu không trả nổi, không nói là ở đây không thể kết bạn.
Bạch Thông ừ một tiếng, nghiêng đầu nhìn cậu.
Chạy một quãng đường ngắn, gò má trắng bệch của Ôn Khinh thoáng ửng hồng, vài sợi tóc hơi cong lên, trông vô cùng đáng yêu.
Bạch Thông sợ ở thêm chút nữa mình sẽ mềm lòng, quay người, không ngoảnh đầu lại mà rời đi: “Đi đây.”
Ôn Khinh nhìn bóng lưng anh ta hai cái, đi về phía kiến trúc giống bốt điện thoại kia.
Bên cạnh bốt có một bảng thông báo, trước bảng có rất nhiều người tụ tập, xôn xao trò chuyện:
“Áo Tư lại thông quan một phó bản cấp thần nữa sao?”
“Phó bản trăm người, chỉ có một mình anh ta thông quan.”
“Vãi, trâu bò.”
…………
Ôn Khinh khựng bước, ngẩng đầu nhìn, trên bảng thông báo dường như viết thứ gì đó, có cả hình vẽ và chữ, cậu vừa nhìn được vài chữ, bảng thông báo bỗng chốc trắng xóa.
“Vãi, vậy mà lại làm mới rồi, ai đã đẩy Áo Tư xuống thế?”
Vẻ mặt Ôn Khinh vẻ mờ mịt.
Áo Tư là ai? Làm mới là cái gì?
Bỗng dưng, trên không vang lên một giọng nam trầm thấp lạnh lùng: 【Người chơi **, người chơi ** đã thành công thông quan phó bản cấp thần Người Dẫn Đường, kể từ bây giờ, xác suất xuất hiện phó bản cấp thần tăng 10%, chúc các người chơi chơi game vui vẻ.】
Ôn Khinh giật mình, một là vì nội dung thông báo, hai là vì giọng của hệ thống chính này, thực sự giống hệt giọng của 001.
【Người chơi **, người chơi ** đã thành công thông quan phó bản cấp thần Người Dẫn Đường, xác suất phó bản cấp thần…】
【Người chơi **, người chơi ** đã thành công thông quan…】
Hệ thống chính phát đi phát lại đến ba lần, các người chơi trên đường phố nhốn nháo cả lên.
“Tình huống gì vậy?”
“Người Dẫn Đường là phó bản gì?”
“Xong rồi, tôi, tôi không muốn đi phó bản cấp thần đâu.”
“Mẹ nó, ai làm vậy?”
“Tại sao lần này tin tức lại ẩn danh?”
…………
Sắc mặt Ôn Khinh ngày càng trắng bệch, sợ hãi chạy nhanh vào bốt, mở cửa xông vào trong.
Khoảnh khắc cửa đóng lại, thế giới trước mắt liền thay đổi.
Là một căn nhà ở rộng khoảng một trăm mét vuông, hai phòng ngủ, một phòng khách, một phòng bếp, trang trí tinh xảo.
Ôn Khinh không rảnh thưởng thức cách trang trí của căn nhà, liền ngồi phịch xuống sàn, chóp mũi cay cay.
Xác suất xuất hiện phó bản cấp thần tăng lên, xác suất cậu vào phó bản cấp thần cũng tăng lên.
Muốn khóc quá.
【Có muốn xem thông tin cá nhân không?】
001 đột nhiên lên tiếng, Ôn Khinh giật mình, theo bản năng gật đầu.
Giây tiếp theo, trước mắt cậu xuất hiện một bảng trong suốt, viết thông tin của cậu.
【Người chơi: Ôn Khinh】
【Thân phận: Loài người (Vai không gánh nổi, tay không nhấc nổi, chỉ số thông minh bình thường, loại người bình thường vô dụng)】
【Tuổi: 20 tuổi (Tuổi con người đã trưởng thành)】
【Visa nhân gian: Bảy ngày (Chỉ có thể ở lại nhân gian bảy ngày, xin hãy đặc biệt chú ý đến ngày)】
【Kỹ năng: ??Khóc?? (Hậu quả của việc sử dụng kỹ năng không rõ)】
【Buff: Người Dẫn Đường (Tất cả những kẻ không phải con người đều sẽ sinh ra hảo cảm với bạn, có * thì muốn * bạn, không có * cũng muốn * bạn)】
Mấy dòng thông tin đầu Ôn Khinh đều hiểu, nhưng dòng cuối là cái gì vậy?
Ôn Khinh nhớ buff này là phần thưởng thông quan phó bản, nhưng cậu không hiểu chút nào về phần giải thích buff này.
Do dự một lát, cậu cẩn thận hỏi 001: “Cái dấu sao này là có ý gì?”
001: 【Chính là * đó.】
Ôn Khinh: “???”
001 miễn cưỡng giải thích một câu: 【Một số từ ngữ bị chặn.】
Ôn Khinh ngây người, bị chặn thì…
Chắc chắn không phải là thứ tốt đẹp gì rồi!
Suy nghĩ một hồi lâu, Ôn Khinh thăm dò hỏi: “Là, là muốn ăn tôi sao?”
001: 【Cậu cũng có thể hiểu như vậy.】
Ôn Khinh suýt khóc, đây đâu phải là buff, rõ ràng là debuff.
Nhỡ đâu phó bản tiếp theo của cậu là cấp thần hoặc dị quái, chẳng phải là một mạng đến không quay về sao?
Một lúc sau, cậu nhỏ giọng hỏi: “Tôi có thể không nhận loại buff kỳ lạ này được không?”
001 không nói gì.
Ôn Khinh mím chặt môi: “Đây là ngầm đồng ý có đúng không?”
Ngay sau đó, cậu nghe thấy một tiếng cười lạnh.
Ôn Khinh lúc này không nhịn được nữa, vành mắt đỏ lên, trước mắt nổi lên hơi nước, tầm nhìn dần trở nên mơ hồ.
Cậu vừa khóc, vừa âm thầm nghĩ trong lòng, giọng nói giống với hệ thống chính thì thôi đi, tại sao còn cười lạnh nữa chứ…
Ôn Khinh có cảm giác như lúc nào cũng ở cùng với hệ thống chính, bị nó nhìn chằm chằm, chỉ cảm thấy đáng sợ.
Khóc một lúc, trong đầu lại vang lên giọng nói của 001: 【Thợ săn cao cấp nhất, thường xuất hiện dưới hình dạng con mồi.】
Những lời này nghe có vẻ như đang an ủi Ôn Khinh, nhưng lúc này Ôn Khinh không muốn nghe giọng của 001, lại không dám không đáp lại nó, đành nghẹn ngào nói: “Tôi là thợ săn cao cấp nhất sao?”
001: 【Cậu là con mồi ngon nhất.】
Ôn Khinh: “???”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)