Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bọn Họ Đều Không Phải Là Người! Chương 19: Người Dẫn Đường 19

Cài Đặt

Chương 19: Người Dẫn Đường 19

Ôn Khinh sợ hãi đến toàn thân run rẩy, hai mắt ướt đỏ.

Cậu nghẹn ngào nói: “Chu, Chu Châu, cậu đừng như vậy…”

“Tớ sợ…”

Cảm nhận được cơ thể cậu run rẩy, Chu Châu chậm rãi nghiêng đầu, nhìn về phía Ôn Khinh.

Cậu co hai chân lại, nắm chặt lấy vạt áo, hai tay dùng sức đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

“Cậu, cậu đừng đụng vào tớ…”

Giọng nói của Ôn Khinh mang theo âm khóc, nghe có chút ướt át, nhớp nháp.

Trong lòng Chu Châu dâng lên một cảm xúc khó tả, cậu nhìn Ôn Khinh thật sâu, bỗng nhiên hiểu được tâm tư lý của Úc Hình.

Muốn bắt nạt cậu…

Muốn làm cậu khóc…

Muốn trong mắt cậu chỉ có sự tồn tại của mình…

Ôn Khinh cảm nhận được động tác của bàn tay trên eo dừng lại, lông mi cậu run rẩy, nước mắt mơ màng ngẩng đầu.

Sau khi nhìn thấy biểu cảm của Chu Châu, cậu sợ hãi đến nấc một tiếng, nước mắt càng chảy dữ dội hơn.

Mấy giọt nước mắt rơi xuống tay Chu Châu, cậu cụp mắt xuống, ngưng mắt nhìn những giọt nước trên mu bàn tay.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, giọt nước mắt trong suốt như pha lê.

Nước mắt rơi vì cậu…

Cảm xúc đen tối trong lòng Chu Châu điên cuồng sinh sôi, phá kén mà ra.

Một lúc sau, cậu chậm rãi giơ tay lên, đưa đến bên miệng, liếm thử.

Mặn, lại có chút ngọt.

Khóe môi Chu Châu hơi cong lên, giống như ăn được món trân tu mỹ vị nào đó.

Ôn Khinh không dám nói gì, cố gắng để mình không khóc thành tiếng.

Cái này cũng quá biến thái rồi hu hu…

Nhìn thấy vẻ kinh hoàng trong mắt cậu, Chu Châu đột nhiên cười, giọng khàn khàn nói: “Ôn Khinh, tớ không phải gay.”

Ôn Khinh không nhịn được mà rên lên một tiếng.

Cậu nghĩ, cậu không phải gay, cậu là biến thái.

Cái này còn không bằng gay nữa…

Chu Châu đưa tay, nhẹ nhàng gạt những sợi tóc dính trên má Ôn Khinh ra sau tai.

Cậu chậm rãi nói nửa câu sau: “Nhưng bây giờ tớ muốn thử.”

Ôn Khinh mở to mắt, ngơ ngác nhìn cậu.

“Cậu nếm thử… chắc là rất ngọt nhỉ.” Chu Châu cong môi cười, khóe mắt đuôi mày đều cong lên, giống như nụ cười khi mới gặp cậu trên sân thượng tòa nhà Phương Đại.

Ôn Khinh sợ hãi đến tim cũng run rẩy.

Chu Châu bây giờ còn đáng sợ hơn hôm qua.

Bên ngoài là một chàng trai lớn tràn đầy ánh nắng, bên trong lại hoàn toàn khác.

Chu Châu giơ tay lên, dùng ngón tay cái lau đi nước mắt trên mặt cậu, cười nói: “Sao lại sợ đến mức này rồi?”

“Đừng khóc,” cậu nhẹ nhàng an ủi, chậm rãi nói, “Chúng ta không phải muốn hợp tác, cùng nhau vượt qua sao.”

Môi Ôn Khinh hơi run rẩy, sợ hãi đến mức ngay cả một âm tiết đơn giản cũng không phát ra được.

Đột nhiên, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Ôn Khinh ngay cả sức để nghiêng đầu nhìn xem là ai cũng không có.

Không bao lâu sau, cậu bị một lực mạnh kéo lên, một bóng dáng quen thuộc chắn trước mặt cậu.

Quý Dư đứng giữa Ôn Khinh và Chu Châu, dùng tay bảo vệ Ôn Khinh, mày nhíu chặt, lên tiếng: “Chu Châu, cậu em bình tĩnh lại đi, Ôn Khinh…”

Nghe thấy hai chữ Ôn Khinh, Chu Châu lên tiếng cắt ngang: “Thầy Quý, em rất bình tĩnh.”

Nhìn bộ dạng bình tĩnh thản nhiên của cậu, khóe môi Quý Dư hơi hạ xuống, thuận theo lời Chu Châu nói: “Ôn Khinh rất nhát gan, em cậu đừng cố ý dọa cậu ấy.”

Ánh mắt Chu Châu từ cánh tay Quý Dư, chậm rãi rơi xuống Ôn Khinh đang được anh che chở.

Anh Cậu chớp mắt, nhẹ nhàng thở dài: “Thầy Quý, thầy cũng rất quan tâm đến Ôn Khinh nha…”

Quý Dư nhàn nhạt nói: “Tôi là thầy giáo, đối với mỗi người trong các em đều rất quan tâm.”

Anh ta nghiêng đầu nhìn về phía Ôn Khinh, hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Ôn Khinh nước mắt lưng tròng, căn bản không nói ra lời.

Thấy vậy, Quý Dư nói với Chu Châu: “Ôn Khinh bây giờ rất sợ, các em cậu vẫn là đừng ở riêng với nhau nữa.”

“Tôi sẽ đưa Ôn Khinh đi trước.”

Nói xong, Quý Dư mang theo Ôn Khinh rời khỏi thư phòng.

Chu Châu đứng tại chỗ, khinh thường nói: “Thật là giả tạo Đạo mạo đường hoàng.”

Đợi đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của Ôn Khinh, cậu xoay người lại, nhìn bức tường đầy sách, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đang tìm sách toàn màu trắng sao…”

****

Đi một mạch đến cầu thang, đầu óc Ôn Khinh mới bắt đầu hoạt động.

Cậu trực tiếp ngồi xuống bậc thang, cúi đầu khóc lớn.

Một lát sau, thấy Quý Dư vẫn chưa đi, Ôn Khinh sụt sịt nói: “Thầy, thầy, em cảm ơn.”

Quý Dư đưa cho cậu một gói khăn giấy, ôn tồn nói: “Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Chu Châu hình như đã biến thành bộ dạng trước kia, nhưng lại có chút kỳ lạ.”

Ôn Khinh nắm chặt khăn giấy, lắc đầu: “Em cũng không biết.”

Quý Dư cúi đầu, nhìn cậu khóc đến mức cổ cũng ửng hồng, nhỏ giọng nói: “Sao lại thích khóc đến vậy.”

Ôn Khinh nghẹn ngào nói: “Thầy không cần quản em, em khóc một lát là được rồi.”

Lúc nãy cậu thật sự quá sợ hãi, đến mức bây giờ khóc không ngừng được.

Khóc thêm một hồi nữa, Ôn Khinh cuối cùng cũng bình tĩnh lại, cảm xúc chậm rãi ổn định.

Mắt cậu cũng đã đau nhức vì khóc, thầm nghĩ, chắc chắn trong thời gian ngắn sẽ không khóc nữa.

Cậu cảm thấy nước mắt của mình sắp khóc cạn rồi.

“Có muốn uống một ly sữa nóng không?” Quý Dư hỏi.

Ôn Khinh lắc đầu: “Không cần đâu ạ, cảm ơn thầy.”

“Bây giờ em không có khẩu vị.”

Quý Dư ừ một tiếng, anh khép hờ mắt lại, không dấu vết nhìn về phía thư phòng.

Ôn Khinh ngẩng đầu lên, nhìn đường nét cằm hoàn mỹ của anh ta, do dự một lát, nhỏ giọng hỏi: “Cái đó… thầy ơi, lần trước lúc em ngủ trong thư phòng, có phải thầy đã khoác chăn cho em không?”

“Không phải tôi.”

Quý Dư nghiêng đầu nhìn cậu, hơi ngước mắt lên, làm ra vẻ có chút kinh ngạc: “Sao vậy?”

Ôn Khinh chậm rãi giải thích: “Lúc đó em cứ tưởng là thầy giúp em đắp…”

Cậu trả lại chăn cho Quý Dư, sau đó nói cảm ơn, Quý Dư nói không cần khách khí.

Ôn Khinh nghĩ thế nào cũng cảm thấy ý của Quý Dư lúc đó là không cần khách khí chuyện đắp chăn.

“Vậy sao,” Quý Dư dừng lại, cười cười, nhỏ giọng nói, “Lúc đó tôi cứ tưởng em muốn nhờ tôi giúp để đồ.”

“Xin lỗi, khiến em hiểu lầm rồi.”

Ôn Khinh vội vàng nói: “Thầy không cần xin lỗi, là em nghĩ sai rồi.”

Nói xong, mí mắt cậu giật giật, hai chữ xin lỗi này, cậu đã nghe thấy từ miệng Quý Dư rất nhiều lần rồi.

Khi đụng vào vết thương của mình, khi lãng phí một cơ hội đặt câu hỏi, khi dọa cậu sợ, vân vân…

Rõ ràng là hai chữ rất bình thường, bây giờ Ôn Khinh đột nhiên có một loại cảm giác không phù hợp.

Trong đầu cậu không tự chủ được mà tua lại lời của Úc Hình.

Nếu như Úc Hình nói là thật…

Nếu như thầy từ đầu đến cuối đều đang lừa dối bọn họ…

Sống lưng Ôn Khinh lạnh toát.

Người cố ý thao túng trò chơi, khiến những người khác người thì phát điên, người thì chết, có phải là thầy không?

Quý Dư lên tiếng: “Không còn sớm nữa, em có muốn đi nghỉ ngơi không?”

Ôn Khinh lắc đầu: “Em vẫn chưa buồn ngủ, thầy buồn ngủ rồi sao?”

Quý Dư cười nói: “Không buồn ngủ, chỉ là lo cho sức khỏe của em thôi.”

Trên mặt anh ta mang theo nụ cười ôn hòa nho nhã, giống như một thầy giáo hoàn mỹ luôn suy nghĩ cho học sinh của mình.

Bỗng nhiên Ôn Khinh cuối cùng cũng nhớ ra chỗ nào không đúng.

Ngày hôm đó Quý Dư không hề tỏ ra nghi ngờ, đã bỏ phiếu cho Cung Vân Vân.

Nếu như anh thật sự giống như vẻ bề ngoài, làm sao có thể thản nhiên bỏ phiếu cho Cung Vân Vân được?

Chẳng lẽ lá phiếu của Trần Y Y cũng là do Quý Dư bỏ sao?

Ôn Khinh cắn chặt lòng bàn tay, bên tai một lần nữa vang lên giọng nói của Quý Dư.

Cậu hơi nghiêng đầu, Quý Dư đứng ở một bên, khóe mắt đuôi mày đều mang theo ý cười: “Đang nghĩ gì vậy? Sao nhập tâm đến vậy, tôi gọi em mà em cũng không nghe thấy.”

Ôn Khinh mím chặt môi, do dự một lát, hỏi thẳng: “Thầy ơi, vừa rồi thầy đã bỏ phiếu cho ai?”

Quý Dư nhìn cậu hai mắt, bình tĩnh nói: “Tôi bỏ phiếu cho Úc Hình.”

Câu trả lời này nằm ngoài dự liệu, Ôn Khinh ngây người: “Hả?”

Quý Dư giải thích: “Thần bài không phải là người dẫn đường chỉ là suy đoán ban đầu của chúng ta, không thể xác định được.”

“Trước khi bỏ phiếu, tôi nhìn thấy Úc Hình và Lý Tư Văn nói chuyện riêng, nói một số chuyện về Trần Y Y…”

Nói đến Trần Y Y, anh thở dài một hơi: “Tóm lại, Úc Hình rất đáng ngờ, cho nên tôi đã bỏ phiếu cho cậu ta.”

“Vì vậy khi đặt câu hỏi, tôi đã hỏi hệ thống về vấn đề thần bài, lúc này mới xác định thần bài không phải là người dẫn đường.”

Ôn Khinh chậm rãi gật đầu, lại hỏi: “Nhưng mà thầy ơi, thầy và Úc Hình không phải là quen biết sao?”

Quý Dư khẽ thở dài, chậm rãi nói: “Biết người biết mặt, khó biết lòng.”

Ý nói, Úc Hình có vấn đề.

Lông mi Ôn Khinh run nhẹ, nhìn gạch lát nền màu tối, bắt đầu tính phiếu.

Úc Hình hai phiếu, Trần Y Y ba phiếu.

Nếu như lời thầy nói là thật, vậy lá phiếu còn lại của Úc Hình hẳn là do Chu Châu bỏ?

Vậy là Úc Hình, Lý Tư Văn và Tư Không bỏ phiếu cho Trần Y Y?

Tư Không…

Ôn Khinh mím chặt môi, nhưng Chu Châu cũng đã nói Tư Không sẽ theo cậu bỏ phiếu cho Úc Hình…

Đầu óc Ôn Khinh rối bời, không biết nên tin ai.

Một lúc sau, cậu chậm rãi đứng lên, nói với Quý Dư: “Thầy ơi, em có chút việc phải lên tầng ba.”

Nói xong, Ôn Khinh nắm lấy tay vịn cầu thang, từng bước một đi lên lầu.

Đi đến tầng ba, cậu cúi đầu nhìn, Quý Dư không đi theo lên lầu, mà là đi vào hành lang tầng hai.

Không còn nhìn lại Ôn Khinh thu hồi tầm mắt, Ôn Khinh đi thẳng về phía trước.

Phòng ngủ của Tư Không ở sâu nhất, cậu vừa đi đến cửa, một cánh cửa khác đột nhiên mở ra.

“Cậu tìm Tư Không sao?” Lý Tư Văn đứng ở bên cạnh cửa hỏi.

Cô ta thần sắc tiều tụy, tóc ướt sũng xõa tung, nhìn bộ dạng có vẻ như vừa mới tắm xong.

Thấy trên mặt cô ta không có vẻ thù địch và căm ghét rõ ràng, có vẻ đã bình tĩnh lại, Ôn Khinh liền gật đầu đáp một tiếng.

Lý Tư Văn nhếch môi, nói với cậu: “Tư Không không có trong phòng, ở dưới tầng một.”

Ôn Khinh ngẩn người: “Vâng, cảm ơn.”

Trong nhà bếp không có, nhà vệ sinh cũng không có.

Ôn Khinh có chút khó hiểu, trở lại phòng khách muốn hỏi Lý Tư Văn.

Chỉ thấy Lý Tư Văn đang đứng trước cánh cửa lớn màu nâu đỏ, chăm chú nhìn vào vòng tròn trên cửa.

“Cái đó…” Ôn Khinh nhỏ giọng hỏi, “Tư Không thật sự ở dưới tầng một sao?”

Lý Tư Văn gật đầu: “Tôi vừa thấy cậu ta ở dưới tầng một, chẳng lẽ bây giờ đã đi lên tầng hai rồi sao?”

Cô ta xoay người lại, thấy Ôn Khinh muốn đi về phía tầng hai, vội vàng nói: “Đợi một chút, cậu qua đây xem trước đi.”

Ôn Khinh nghi hoặc nhìn cô ta.

Lý Tư Văn chỉ vào vòng tròn trên cửa: “Hình như trên cái vòng tròn này có chữ, trước đó chúng ta đều không phát hiện.”

Nghe thấy có manh mối, Ôn Khinh nhanh chóng bước đến.

Cậu không dám đến quá gần cửa, chỉ dám dừng lại ở cách đó khoảng hai mét.

Lý Tư Văn lên tiếng nói: “Xa như vậy, không nhìn rõ đâu.”

Ôn Khinh mím môi, nhỏ giọng nói: “Em không bị cận, nhìn thấy được.”

Nghe vậy, sắc mặt Lý Tư Văn trầm xuống.

Ôn Khinh không chú ý đến biểu cảm của cô ta, mà chăm chú kiểm tra vòng tròn trên cửa.

Vòng tròn kim loại sạch sẽ, đừng nói là chữ, ngay cả một vết xước cũng không có.

“Hình như trên đó không có…”

Chữ cuối cùng còn chưa kịp nói ra, cánh tay cậu đã lạnh đi.

Không biết từ lúc nào Lý Tư Văn đã đi đến bên cạnh cậu, nước từ tóc ướt của cô ta nhỏ xuống tay Ôn Khinh.

Ôn Khinh rụt tay lại, hỏi: “Chữ cô nói ở đâu? Tôi không nhìn thấy.”

Lý Tư Văn nặn ra một nụ cười, giơ tay trái lên: “Ở ngay đây này.”

Ôn Khinh nhìn theo hướng tay cô ta chỉ, vẫn không nhìn thấy gì.

Giây tiếp theo, cổ tay cậu đột nhiên bị Lý Tư Văn nắm lấy, trực tiếp ép sát vào vòng tròn trên cửa.

Đồng tử Ôn Khinh co rụt lại, theo bản năng lùi về phía sau, nhưng sức lực của Lý Tư Văn vượt ngoài dự kiến, kéo cậu về phía trước một mét.

“Là cậu, tôi biết là cậu mà…” Lý Tư Văn lẩm bẩm, thần sắc điên cuồng.

Cô ta nắm chặt lấy tay Ôn Khinh, ép sát vào vòng tròn trên cửa.

“Mở cửa, cậu mau mở cửa cho tôi!”

Ngay trước một giây Vào giây phút trước Ôn Khinh sắp chạm vào vòng tròn trên cửa, một cơn gió lạnh thổi qua, Lý Tư Văn đột nhiên ngã xuống đất.

Ôn Khinh còn chưa biết chuyện gì xảy ra, đã bị nhấc cổ áo lên, xách đến nơi cách cửa hai mét.

“Tôi nói… sao cậu lại ngốc đến vậy?” Giọng nói của Úc Hình vang lên trên đỉnh đầu.

“Cái này mà cũng bị lừa?”

Ôn Khinh ngơ ngác quay đầu, khuôn mặt tuấn tú phiên bản phóng to của Úc Hình áp sát trước mặt cậu, gần như mũi chạm mũi.

Trong mắt Úc Hình ẩn chứa sự tức giận, giọng điệu vẫn cười hì hì: “Cô ta xấu xa như vậy, hay là chúng ta để cô ta đi mở cửa nhé?”

Tuy là câu hỏi, nhưng Úc Hình không có ý muốn chờ câu trả lời của Ôn Khinh.

Cậu ta liếc nhìn vết đỏ trên cổ tay Ôn Khinh, nghiêng người đi về phía Lý Tư Văn đang ngồi bệt bên tường.

Lý Tư Văn cũng nghe thấy lời của Úc Hình, cô ta liên tục bò lùi về phía sau, hoảng sợ nhìn Úc Hình: “Tôi, tôi không phải người dẫn đường…”

Úc Hình khinh thường, thờ ơ nói: “Tôi có nói cô là người dẫn đường đâu.”

“Tôi chỉ muốn cô đi chết thôi.”

Nghe thấy chữ chết, Lý Tư Văn càng thêm hoảng sợ, cô ta mở to mắt, run rẩy tiếp tục bò, muốn tránh xa Úc Hình.

Úc Hình vừa bước một bước, tay áo đột nhiên bị kéo lại.

Khuôn mặt Ôn Khinh trắng bệch, nhỏ giọng nói: “Cậu đừng kích động.”

“Đừng giết người…”

Úc Hình nhìn chằm chằm vào mắt Ôn Khinh, thấy cậu nghiêm túc, chậm rãi nói: “Được thôi, vậy thì để cô ta sống thêm một ngày.”

“Tối mai lại bỏ phiếu cho cô ta đi mở cửa.”

Tối mai…

Biết trước ngày chết là điều đáng sợ nhất, mặt Lý Tư Văn biến sắc, cô ta ngơ ngác nhìn không khí, một lúc sau, mặt cô ta méo mó, vừa khóc vừa cười nói: “Các người không thể bỏ phiếu cho tôi, tôi, tôi không phải là người dẫn đường, Ôn Khinh mới là…”

“Các người còn bảo vệ cậu ta, các người sớm muộn gì cũng sẽ bị cậu ta hại chết, sẽ chết trong tay cậu ta, mọi người đều sẽ chết…”

Lý Tư Văn run rẩy, mái tóc ướt sũng dính chặt vào gò má cao, trông như một con ma nữ.

Tình trạng thần sắc của cô ta rất không ổn, Ôn Khinh mím chặt môi.

Sự bình tĩnh ban đầu của Lý Tư Văn là giả vờ, giống như Chu Châu…

Bọn họ còn điên hơn trước…

Ôn Khinh rùng mình, hơi lạnh từng đợt lan tỏa khắp người khiến tay chân cậu lạnh cóng.

Đột nhiên cơ thể cậu lơ lửng bị Úc Hình vác lên.

Ôn Khinh theo bản năng giãy giụa: “Cậu thả tớ xuống.”

“Bốp——”

Mông cậu bị vỗ một cái thật mạnh.

Úc Hình trầm giọng nói: “Đừng lộn xộn, muốn bị đánh à?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc