Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giọng điệu của Chu Châu nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt vẫn âm u, không có chút ánh sáng nào.
Ôn Khinh càng thêm sợ hãi.
Sợ, sợ anh...
Cậu mím môi run rẩy, không dám nói ra câu này, một khi nói ra, không biết Chu Châu sẽ làm ra loại chuyện gì.
Bàn tay Chu Châu đặt trên vai Ôn Khinh dần siết chặt lại, giọng nói ẩn chứa sự giận dữ: "Ôn Khinh, tôi đang hỏi cậu."
Ôn Khinh nhéo mạnh vào lòng bàn tay, nước mắt như trân châu đứt dây tuôn ra không ngừng.
Cậu khóc không thành tiếng, chỉ mở to mắt, lặng lẽ rơi lệ, khóc đến mức mắt mũi đỏ bừng, giống như chịu phải ủy khuất trời giáng.
Chu Châu nhíu chặt mày, nhất thời có chút luống cuống, hồi lâu sau mới từ từ giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Ôn Khinh, cứng ngắc an ủi: "Đừng sợ."
Ôn Khinh ngước nhìn lên với đôi mắt ngấn lệ.
Cậu chớp mắt xua đi nước mắt, chỉ thấy vẻ mặt Chu Châu hơi không tự nhiên, chậm rãi nói: "Tôi sẽ bảo vệ cậu."
Người bản thân đang sợ hãi lại nói sẽ bảo vệ mình...
Điều này càng đáng sợ hơn.
Tiếng khóc của Ôn Khinh ngừng lại một chút, rồi lại dữ dội hơn.
Thấy vậy, sắc mặt Chu Châu càng lúc càng trầm xuống, anh liếc mắt nhìn phòng ngủ bên cạnh.
Đây là phòng ngủ của Tư Không.
Anh lạnh giọng: "Tư Không cũng bắt nạt cậu sao?"
"Không có," Ôn Khinh vội vàng lắc đầu, một lúc lâu sau mới nức nở nói: "Anh, anh để tôi một mình bình tĩnh..."
Chu Châu nhíu mày: "Về phòng ngủ rồi bình tĩnh."
"Ở đây không an toàn."
Phòng ngủ cũng không an toàn...
Ôn Khinh há miệng muốn nói, chỉ thấy Chu Châu quay người, từ từ khụy gối xuống.
"Tôi cõng cậu."
"Không cần." Ôn Khinh lùi lại một bước.
Chu Châu nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt hơi lóe lên: "Vậy muốn ôm sao?"
"Không phải!" Ôn Khinh mang theo giọng nức nở, lắp bắp nói: "Tôi, tôi có thể tự mình đi xuống."
Cậu kiên quyết tự mình đi, Chu Châu cũng không ép buộc, chỉ giống như một bóng ma bám theo sau lưng Ôn Khinh, Ôn Khinh đi một bước, anh cũng đi theo một bước.
Ôn Khinh lo lắng bất an trở về phòng ngủ, thấp thỏm lắng nghe động tĩnh phía sau.
Chu Châu đi theo vào phòng ngủ, "cạch" một tiếng, cửa phòng ngủ bị đóng lại rồi khóa trái.
"Tối qua cậu ở phòng sách đọc sách cả đêm." Chu Châu nói.
Trong lòng Ôn Khinh "thịch" một tiếng: "Tôi, tôi..."
"Cậu rất nỗ lực tìm manh mối rồi."
Lời Chu Châu vừa dứt, Ôn Khinh liền cảm thấy đỉnh đầu lại bị vỗ nhẹ, đối phương đang an ủi cậu.
Ôn Khinh ngẩn người.
Chu Châu khẽ nói: "Bây giờ còn sớm, cậu mau ngủ nghỉ đi."
"Những chuyện còn lại, tôi sẽ giải quyết."
Giải quyết cái gì?
Ôn Khinh nghiêng đầu, đối diện với đôi mắt đen kịt của Chu Châu.
Cậu vội vàng dời mắt đi, leo lên giường rồi chui vào chăn, bọc mình kín mít.
"Tôi, tôi ngủ đây."
Ôn Khinh vô cùng may mắn vì Chu Châu chỉ muốn cậu ngủ nghỉ, nhưng lúc này thần kinh của cậu đang căng thẳng, căn bản không ngủ được.
Cậu cuộn tròn trong chăn, tay, chân, đầu đều siết chặt các góc chăn, đến khi có chút không thở nổi, mới dùng tay khoét một lỗ nhỏ, hít thở không khí trong lành.
Không biết qua bao lâu, Ôn Khinh chậm rãi động đậy.
Cậu cảm thấy ít nhất cũng đã trôi qua hai tiếng, vẫn không nghe thấy động tĩnh của Chu Châu, có phải anh đã đi rồi không?
Ôn Khinh cẩn thận vén chăn lên, trực tiếp đối mặt với khuôn mặt của Chu Châu.
Trên mặt Chu Châu không có biểu cảm gì, môi mím thành một đường thẳng, đôi mắt âm u, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào cậu.
Trái tim Ôn Khinh như muốn nhảy ra ngoài, chỉ hận mong sao vừa nãy mình không mở mắt.
Chu Châu vậy mà đứng bất động ở mép giường lâu như thế?!
Ôn Khinh căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt.
Dường như nhìn ra sự kinh ngạc và căng thẳng của cậu, Chu Châu chớp mắt, giải thích: "Tôi lo Úc Hình đột nhiên đến, nên vẫn luôn ở bên cạnh cậu."
Ôn Khinh nghĩ thầm, anh như vậy còn đáng sợ hơn Úc Hình nhiều.
Chu Châu: "Cậu đã tỉnh ngủ rồi sao?"
Tôi chưa ngủ.
Ôn Khinh chậm rãi gật đầu.
Chu Châu nhếch mép: "Vậy chúng ta có thể bắt đầu nói chuyện chính được rồi."
Trái tim Ôn Khinh run lên: "Chuyện gì?"
Chu Châu ngồi xuống mép giường, nhìn thẳng vào mắt cậu: "Ôn Khinh, tối nay chúng ta bỏ phiếu cho Úc Hình nhé?"
"Tư Không đồng ý bỏ phiếu theo, chúng ta ba phiếu, tối nay có thể loại bỏ Úc Hình."
Loại bỏ...
Tay chân Ôn Khinh lạnh buốt, nhận ra Chu Châu thật ra cũng không cho rằng Úc Hình là người dẫn đường, chỉ đơn thuần muốn để Úc Hình đi mở cửa, để anh đi chết.
Ôn Khinh cúi đầu không nói, đột nhiên, cổ áo bị kéo xuống một chút, vai hơi lạnh.
Cậu theo bản năng giơ tay lên, giây tiếp theo, cổ tay liền bị Chu Châu nắm chặt, không thể động đậy.
"Đừng động, tôi bôi thuốc giúp cậu." Chu Châu nói.
Ôn Khinh nghiêng đầu, nhìn thấy vết bầm tím trên vai phải của mình, mặc dù đã đỡ hơn một chút, nhưng màu xanh tím vẫn còn có chút đáng sợ trên làn da trắng nõn.
Cậu mím môi, nhỏ giọng nói: "Không cần làm phiền đâu."
Chu Châu nheo mắt, thấp giọng hỏi: "Cậu không muốn bôi thuốc, hay là không muốn làm phiền tôi?"
"Còn muốn tìm nhờ Quý Dư bôi thuốc cho sao?"
"Ôn Khinh, họ đều được, chỉ có tôi là không được sao?"
Giọng nói của Chu Châu dần nhỏ xuống, trở nên âm trầm đáng sợ.
Cổ tay Ôn Khinh đau nhức, trong nháy mắt liền có thêm một vệt đỏ.
Cậu không ngờ rằng việc nhỏ như bôi thuốc, cũng có thể khơi dậy lòng ghen tị của Chu Châu, vội vàng lắp bắp nói: "Anh, anh bôi..."
"Tôi, tôi chỉ không muốn làm phiền anh."
Đồng ý bôi thuốc, còn kèm theo một câu giải thích không muốn làm phiền.
Sắc mặt Chu Châu dần tốt hơn, anh cầm rượu thuốc, đổ ra lòng bàn tay, chậm rãi áp lên vai Ôn Khinh.
Lạnh buốt, lại có chút đau, Ôn Khinh không nhịn được mà hít một hơi.
Chu Châu giảm nhẹ lực đạo, cảm nhận làn da mịn màng trong lòng bàn tay, chậm rãi xoa bóp: "Nhịn một chút, sắp bôi xong rồi."
Ôn Khinh rũ mắt, hai tay vô thức xoắn góc chăn.
Đừng thấy Chu Châu bây giờ có chút biến thái, nhưng lực xoa rượu thuốc của anh rất nhẹ nhàng, chỉ hơi đau một chút, Ôn Khinh có thể nhịn được, thậm chí cả hốc mắt cũng không đỏ.
Lòng bàn tay Chu Châu ấm áp, là nhiệt độ của con người.
Đợi đến khi bôi thuốc xong, Ôn Khinh cũng đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ.
Cậu lấy hết can đảm hỏi: "Chu Châu, anh có cảm thấy cảm xúc của mình không ổn không?"
"Hôm nay tôi và thầy Quý tìm được manh mối rồi..."
Không đợi cậu nói xong, Chu Châu đã ném mạnh lọ rượu thuốc xuống đất, quát lớn: "Cậu chính là không muốn bỏ phiếu cho Úc Hình, có phải không?"
"Ôn Khinh, anh ta đối xử với cậu như vậy, cậu không tức giận sao?!"
"Hay là cậu mắc hội chứng Stockholm? Thích Úc Hình rồi?"
Ôn Khinh không hiểu logic của Chu Châu, thấy anh đột nhiên nổi giận, vội vàng cẩn thận giải thích: "Tôi, tôi có tức giận mà."
"Nhưng, nhưng bây giờ chuyện quan trọng nhất là vượt ải, không phải tàn sát lẫn nhau."
Ôn Khinh cố gắng nói lý với Chu Châu, nhưng Chu Châu làm bộ mắt điếc tai ngơ, vẻ mặt dần trở nên điên cuồng.
Ngay khi Chu Châu đưa tay muốn túm lấy cậu, "cạch" một tiếng, cửa phòng ngủ đột nhiên mở ra.
Ôn Khinh bỗng nhiên như tìm lại được sức lực, cậu không hề nghĩ ngợi mà lăn lộn xuống giường, lao về phía cửa, túm lấy tay áo người đứng ở cửa, nghẹn ngào gọi: "Thầy, thầy ơi."
Quý Dư chắn trước mặt cậu, liếc nhìn Chu Châu, trầm giọng nói: "Chu Châu, cậu bình tĩnh lại đi."
"Ôn Khinh... thầy đưa em đi trước."
Nói xong, anh ta nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ lại.
Chu Châu nhanh như chớp lao đến cửa, dùng sức giật giật tay nắm cửa.
Cửa không mở.
Ôn Khinh đứng ngoài cửa, ngơ ngác nhìn cánh cửa gỗ hơi rung động: "Thầy, anh ta, anh ta không ra được sao?"
Quý Dư gật đầu, tùy ý nói: "Khóa cửa hỏng rồi."
"Chúng ta xuống lầu trước, thầy đã nấu cơm rồi."
Đầu óc Ôn Khinh có chút rối bời, không nghĩ ngợi nhiều, bèn đi theo Quý Dư xuống lầu.
Trên bàn ở tầng một, bày ba món mặn một món canh, vẫn còn toả ra hơi nóng hổi, trông có vẻ vừa mới nấu xong không lâu.
Quý Dư đưa cho Ôn Khinh bát đũa, trước khi cậu mở miệng hỏi, bình tĩnh nói: "Lúc đầu thầy định gọi em xuống ăn cơm, vừa hay bắt gặp cảnh vừa nãy."
Ôn Khinh cúi đầu, nhỏ nhẹ cảm ơn: "Cảm ơn thầy."
Quý Dư ôn tồn nói: "Ngồi xuống ăn cơm trước đi."
Ôn Khinh gật đầu, tay chân vẫn còn có chút cứng đờ lạnh buốt, một lúc lâu sau mới cầm bát đũa lên, chậm rãi ăn cơm.
Ăn được một nửa, cậu ngẩng đầu nhỏ giọng hỏi: "Thầy ơi, chỉ có mình em ăn thôi sao?"
"Những người khác đâu?"
Quý Dư khẽ cười: "Những người khác đều ăn rồi, mấy món này, chắc đủ cho một mình em ăn chứ?"
"Đủ, đủ ạ." Ôn Khinh gật đầu, ngậm miệng lại, từ tốn nhai nuốt.
Vừa ăn cơm xong, Lý Tư Văn và Úc Hình nối tiếp nhau đi xuống cầu thang.
Lý Tư Văn đi sau Úc Hình, nhỏ giọng nói gì đó.
Giọng cô rất nhỏ, Ôn Khinh không nghe thấy.
Điều bất ngờ là, Ôn Khinh đột nhiên phát hiện Lý Tư Văn không còn nhắm vào mình nữa.
Khi Lý Tư Văn đi đến phòng khách, khi nhìn thấy cậu thì vẻ mặt bình tĩnh, không hề có sự tức giận của buổi sáng, cô ta mấp máy môi, dường như còn muốn nói gì đó với cậu, rồi lại nhanh chóng dời mắt đi, trông có chút ngại ngùng.
Trong lòng Ôn Khinh kinh ngạc, nghĩ thầm, thầy đúng là thầy, vậy mà có thể khiến Lý Tư Văn bình tĩnh lại.
Vậy thì, Chu Châu cũng có thể như vậy chứ?
Đột nhiên, Quý Dư gập ngón trỏ lại, gõ nhẹ lên mặt bàn: "Ôn Khinh, có thể đem mấy cái bát này vào bếp không?"
"Dạ được ạ."
Ôn Khinh lên tiếng, bưng bát đũa đi vào bếp.
Úc Hình liếc nhìn Quý Dư, nhấc chân đi theo vào bếp.
Ôn Khinh vừa mới đặt bát đũa vào bồn rửa, lúc mở vòi nước, liền nghe thấy Úc Hình huýt sáo đi vào.
Giai điệu rất quen thuộc, Ôn Khinh nghe một hồi, nhận ra là bài hát trẻ con "Tìm bạn", da gà lập tức nổi lên.
Cậu không nhịn được quay đầu nhìn Úc Hình.
Hôm nay Úc Hình mặc áo choàng tắm màu trắng, lười biếng dựa vào tường, tùy tiện lấy một quả quýt trong tủ lạnh, ném lên không trung, bắt lấy, rồi lại ném lên không trung.
Cũng không ăn, chỉ là chơi.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của Ôn Khinh, Úc Hình quay đầu, cố tình hỏi: "Sao vậy?"
Ôn Khinh tắt vòi nước lại, do dự một lúc, mím môi hỏi: "Manh mối mới có phải anh đã biết từ lâu rồi không?"
Úc Hình ném quả quýt, hỏi ngược lại: "Manh mối mới gì?"
Ôn Khinh chậm rãi nói: "Chính là ở trong biệt thự này, cảm xúc của mọi người đều sẽ trở nên không bình thường."
Úc Hình khựng lại, nhướng mày: "Cậu phát hiện ra?"
"Không nên nha, đầu óc cậu từ khi nào thì trở nên lanh lợi vậy?"
Ôn Khinh mím môi, nhỏ giọng lầm bầm: "Đầu óc anh mới không lanh lợi."
Úc Hình không để ý đến câu này, truy hỏi: "Ai nói cho cậu biết?"
Ôn Khinh thật thà nói: "Sáng nay, tôi và thầy cùng thấy quyển sách, nhưng sách là do Tư Không tìm ra."
Úc Hình cười khẩy một tiếng, ngân dài giọng "ồ" một tiếng: "Tôi không biết, không ai nói với tôi cả."
"Cậu nói xem, Quý Dư đã nói với cậu như thế nào?"
Ôn Khinh không giấu diếm, nói thật: "Thầy nói biệt thự này có vấn đề, sẽ ảnh hưởng đến cảm xúc, trạng thái tâm lý của mọi người, khiến người ta sa đọa."
"Biệt thự?" Úc Hình nhướng mày, như thể vừa nghe thấy chuyện cười lớn.
Anh cong môi, nghiêng đầu nhìn Ôn Khinh: "Tôi nói cậu cái đồ ngốc nhỏ này..."
"Có phải bất kể lời ai nói, cậu đều tin không?"
Ôn Khinh nhíu mày, ý của câu này là thầy đang nói dối sao?
Hay là chỉ Tư Không đưa manh mối giả?
Cậu có chút nghi ngờ: "Mục tiêu của mọi người không phải đều là rời khỏi đây sao?"
"Tại sao phải lừa người?"
"Ai nói là vì vượt ải?" Úc Hình lắc đầu, lơ đễnh nói: "Tôi đến đây là để tận hưởng trò chơi này."
Trong lòng Ôn Khinh thầm oán thán, bởi vì anh bị bệnh.
"Vậy ý của anh là…"
Cậu còn chưa nói hết câu, thì đã bị Úc Hình cắt ngang: "Cậu đã từng nghĩ tại sao chỉ có thẻ Thần và thẻ Người bình thường? Mà không có loại nào khác?"
Ôn Khinh có chút mờ mịt: "Đây không phải là quy tắc trò chơi sao?"
Úc Hình lại hỏi: "Tại sao lại là quy tắc này?"
Ôn Khinh nhớ lại những lời trên quyển sách, thăm dò nói: "Bởi vì Thần ưu ái những con người trẻ tuổi nhất sao?"
Úc Hình đi đến trước mặt cậu, lười biếng hỏi: "Sau đó thì sao?"
Sau đó...
Ôn Khinh nghĩ nghĩ, thử phân tích: "Bảy lá thẻ Người của chúng ta, đều rất trẻ, là chủng tộc được Thần ưu ái nhất, cho nên là Người thường."
"Ba người các anh sở dĩ là Thẻ Thần..."
Cậu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Úc Hình, có lý cứ nói:
"Là bởi vì tuổi quá lớn rồi."
"..."
Nụ cười của Úc Hình cứng đờ trên mặt.
Phân tích rất tốt, lần sau không được phân tích nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


