Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ôn Khinh cẩn thận ngẩng đầu, chỉ thấy Chu Châu rũ mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, dường như đang xác nhận xem cậu có đang nói dối hay không.
Một lúc lâu sau, Chu Châu mới khẽ nói: “Tôi đợi cậu.”
“Không, Không cần đâu.” Ôn Khinh vội vàng lắc đầu.
Chu Châu hơi nhếch mép, lại nói: “Không sao đâu.”
“Không cần ngại.”
Ôn Khinh khóc không ra nước mắt, không phải là cậu ngại.
Cậu chỉ là có chút sợ hãi.
Nhưng lại không thể nói thẳng với Chu Châu rằng tôi hơi sợ anh, không muốn ở một mình với anh.
Ôn Khinh vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng nghĩ ra một lý do hợp lý, nhỏ giọng nói với Chu Châu: “Anh, anh như vậy sẽ ảnh hưởng đến tôi…”
“Anh đi nghỉ ngơi trước đi, đừng đợi tôi.”
Chu Châu lại nhìn cậu chằm chằm.
Ôn Khinh rất ít khi nói dối, căng thẳng đến mức tim đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cuối cùng cũng nghe thấy Chu Châu ừ một tiếng.
“Có chuyện gì cứ gọi tên tôi.” Chu Châu nói.
Ôn Khinh thở phào nhẹ nhõm, bèn gật đầu, đi vào nhà vệ sinh ở tầng một rồi khóa cửa lại.
Cậu rửa mặt bằng nước lạnh rồi nhìn mình trong gương, từ từ sắp xếp lại mạch suy nghĩ.
Người chơi bỏ phiếu trắng sẽ xuất hiện quái vật, người chơi bỏ phiếu sai sẽ có cơ hội đặt câu hỏi.
Thực ra quy tắc không khó, nhưng hệ thống vẫn luôn làm nhiễu thông tin, đánh lạc hướng họ…
Người dẫn đường rốt cuộc là tên hay là sở trường?
Hay là… không phải cả hai?
Ôn Khinh khẽ cắn môi, nếu hệ thống cố tình dắt mũi họ, so ra thì, hình như khả năng không phải cả hai càng lớn hơn thì phải?
“Cạch…”
Cánh cửa đột nhiên khẽ động, từ từ hé ra một khe hở.
Ôn Khinh sợ hãi lùi lại liên tục, cảnh giác nhìn ra ngoài cửa.
Ngoài cửa không có ai, cũng không có thứ gì cả.
Có lẽ là thứ mà cậu không nhìn thấy được.
Chữ "quỷ" lại lần nữa tràn ngập trong tâm trí, khiến sắc mặt Ôn Khinh trắng bệch, sống lưng lạnh toát.
Cậu nhìn chằm chằm ra ngoài cửa, lắp bắp nói: “Có, có ai không?”
“Có người đây.” Đầu Úc Hình đột nhiên ló ra từ phía sau tường, trên mặt là nụ cười nhếch mép lưu manh.
Lại cố tình trêu chọc cậu…
Ôn Khinh bĩu môi, sợ hãi, tức giận và những cảm xúc khác đan xen lẫn nhau khiến hốc mắt cậu hơi nóng lên.
Cậu cố kìm nén tiếng nức nở, nhưng vừa mở miệng, giọng nói nghẹn ngào đã trực tiếp phản bội cảm xúc của cậu: “Anh, anh cóbệnh à…”
Ôn Khinh càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng tủi thân, nước mắt vỡ òa.
Cậu rõ ràng không làm gì cả.
“Tại sao anh cứ dọa tôi mãi vậy, tôi đâu có làm chuyện xấu, đâu có trêu chọc gì anh…”
Cậu trêu chọc tôi rồi, Úc Hình nghĩ.
Anh nhìn Ôn Khinh, hai mắt cậu chàng đỏ hoe, nước mắt làm ướt nhoè hàng mi dài, khiến nó ủ rũ mà rũ xuống.
Vẫn là dáng vẻ đáng thương đó, nhưng không hiểu sao, Úc Hình đột nhiên thấy có chút mềm lòng.
Anh ừ một tiếng, chậm rãi nói: “Tôi không cố ý.”
Ôn Khinh: “Anh chính là cố ý!”
“Tôi rõ ràng đã khóa cửa rồi mà.”
Rõ ràng là lời nói giận dữ phẫn nộ, nhưng vì giọng nói nghẹn ngào mà trở nên mềm mại, nghe cứ như đang làm nũng.
Úc Hình cười thầm trong lòng, thuận miệng nói: “Cửa chưa khóa.”
“Khóa rồi thì sao tôi mở được? Cậu chắc chắn khoá rồi sao? Hay là khóa cửa bị hỏng rồi?”
Ôn Khinh hơi ngừng khóc, nghe Úc Hình nói chắc nịch như vậy, cậu đột nhiên không chắc mình vừa nãy có khóa cửa không nữa.
Một lúc sau, cậu khẽ nức nở nói: “Kh…Không biết.”
Úc Hình cong môi, nghiêng người vặn vặn khóa cửa rồi nói với Ôn Khinh: “Hình như khóa bị hỏng rồi, không khóa được nữa.”
“Cái này không thể trách tôi được chứ?”
Anh tiếp tục nói: “Vừa nãy thấy có người bên trong nên tôi đã đi rồi, là cậu gọi nên tôi mới ra đấy.”
Ôn Khinh mím môi, hình như đúng là như vậy…
Cậu rũ mắt, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi.”
Úc Hình nhịn cười, giật lấy một chiếc khăn treo trên tường, ném vào lòng Ôn Khinh: “Lau mặt đi, đồ mít ướt.”
Ôn Khinh nắm lấy một góc khăn, khẽ nói cảm ơn.
“Cảm, cảm ơn.”
Úc Hình dựa vào tường, nghiêng đầu nhìn bóng lưng gầy gò của cậu.
Lúc thì tức giận, lúc thì xin lỗi, lúc thì lại cảm ơn anh…
Thật dễ bị lừa.
Ôn Khinh làm ướt khăn, hơi lau qua mặt rồi đặt khăn trở lại giá, lúc cậu định rời khỏi nhà vệ sinh thì Úc Hình đột nhiên giơ chân chặn đường, đóng cửa nhà vệ sinh lại.
Úc Hình nháy mắt với cậu, thấp giọng nói: “Bây giờ cậu có nghi ngờ ai không?”
“Tôi có thể bỏ phiếu chung với cậu đấy.”
Ôn Khinh lắc đầu: “Không có.”
“Vẫn chưa có?”
Úc Hình nhướng mày, cúi người đến gần Ôn Khinh: “Vừa nãy chưa kịp hỏi cậu, tại sao không nghi ngờ ai?”
Thấy anh hiếm khi mới nói chuyện nghiêm chỉnh, nên Ôn Khinh cũng rất nghiêm túc trả lời: “Vì mọi người đều không giống.”
“Đầu tiên loại trừ ba người cầm thẻ Thần, vì thẻ của mọi người rất quan trọng, liên quan đến việc tìm ra người dẫn đường, sau đó bốn người còn lại, tôi không phải, Chu Châu, Trần Y Y và Lý Tư Văn bọn họ trông đều rất áp lực, đều rất muốn nhanh chóng tìm ra người dẫn đường.”
Nghe thấy ba chữ “áp lực lớn”, Úc Hình cười khẩy một tiếng, lại hỏi: “Ý cậu là không có người dẫn đường à?”
Ôn Khinh lại lắc đầu: “Quy tắc nói có, thì tức là có.”
“Tôi cảm thấy chúng ta chắc chắn đã bỏ sót một manh mối rất quan trọng, nhưng tôi không nghĩ ra.”
Úc Hình huýt sáo một tiếng, giơ tay lên vỗ tay: “Không ngờ cậu nhát gan như vậy mà cũng có chút đầu óc đấy.”
Ôn Khinh: “…”
Đây là đang mắng cậu hay là khen cậu vậy?
Ôn Khinh im lặng một lát, hỏi: “Còn anh thì sao? Anh nghĩ như thế nào?”
“Tôi à…” Úc Hình cong môi, ngân dài âm cuối nói: “Cũng giống như cậu nghĩ.”
Ôn Khinh không biết anh đang qua loa cho có hay thật sự nghĩ giống mình, bèn ừ một tiếng.
Cậu ngẩng đầu, phát hiện Úc Hình vẫn đang nhìn mình.
Khác với ánh mắt nhìn mèo con chó con trước đây, lần này là đang nhìn kỹ, như muốn tìm ra thứ gì đó trên mặt cậu.
Ôn Khinh theo bản năng sờ lên mặt.
Thấy vậy, Úc Hình cười một tiếng, hỏi: “Bây giờ cậu có cảm giác gì không?”
Trong mắt Ôn Khinh có chút mờ mịt: “Cảm giác gì cơ?”
Úc Hình nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu nâu nhạt của cậu một lúc, không nhìn ra bất kỳ điều gì khác thường, bèn nhún vai: “Không có gì là tốt rồi.”
Cái gì mà không có gì là tốt rồi?
Ôn Khinh càng mờ mịt hơn.
Cậu muốn hỏi Úc Hình, nhưng Úc Hình lại đi thẳng đến trước bồn cầu, lười biếng nghiêng đầu nhìn cậu, làm bộ muốn cởi áo choàng tắm xuống: “Sao? Muốn xem bảo bối của tôi à?”
Ôn Khinh: “…”
Úc Hình: “Xem rồi thì phải chịu trách nhiệm với tôi đấy.”
“…”
Ôn Khinh chỉ đành phải rời khỏi nhà vệ sinh, tiện tay đóng cửa lại giúp anh.
Trở lại phòng khách, phòng khách trống trơn, chỉ có chiếc đồng hồ treo trên tường đang tích tắc tích tắc.
Ôn Khinh ngồi trên ghế, không muốn về phòng ngủ.
Mắt thấy sắp đến mười một giờ tối, cậu lại không dám ở một mình trong phòng khách.
Chó ba đầu, ma quỷ trong phim kinh dị đều là mười hai giờ đêm mới xuất hiện.
Ôn Khinh tự mình dọa mình đến mức sống lưng lạnh toát, cậu vội vàng đứng dậy, chạy lên tầng hai, rồi lại chạy vào phòng sách, bước chân đột ngột dừng lại.
Trong phòng sách có người.
Có người thì không có gì lạ, lạ là người đó là Tư Không.
Đây là lần đầu tiên Ôn Khinh nhìn thấy Tư Không ở trong phòng sách.
Tư Không ngồi sau bàn làm việc, dường như nghe thấy tiếng động ở cửa, anh ta ngẩng đầu lên, liếc nhìn Ôn Khinh một cái, trên mặt không có vẻ thiếu kiên nhẫn thường ngày, nhưng khóe môi hơi trễ xuống, ngũ quan sắc bén càng thêm lạnh lùng.
Ôn Khinh cho rằng tiếng bước chân của mình quá lớn, làm phiền anh ta đọc sách, nên vội vàng nhỏ giọng xin lỗi.
Tư Không nâng mí mắt, đứng dậy đi đến trước mặt cậu.
Vóc dáng Tư Không cao lớn, cao hơn 1m8 gần 1m9, Ôn Khinh chỉ vừa đến ngực anh ta, cần phải ngẩng đầu lên mới nhìn thấy.
Vừa ngẩng đầu, Ôn Khinh không tự chủ được nhìn vào cơ bắp của Tư Không.
Ừm… rất rắn chắc.
Rất có cảm giác áp bức…
Chắc là không đánh cậu đâu nhỉ?
Cậu lại xin lỗi: “Xin lỗi, đã làm ồn đến anh.”
“Không có.” Tư Không lạnh lùng phun ra hai chữ.
Ôn Khinh ngẩn người: “Vậy, vậy anh…”
Vậy anh đột nhiên đi đến gần vậy làm gì?
Cậu hơi ngẩng đầu, tóc mái trước trán rủ xuống tự nhiên, lộ ra đôi mắt đẹp đẽ, trong mắt mang theo vài phần mờ mịt.
Một chú cừu non lạc vào bầy sói.
Tư Không nhíu mày, phun ra một câu: “Tránh xa họ ra, cậu có thể qua ải.”
Nói xong câu đó, anh ta liền rời khỏi phòng sách.
Ôn Khinh không hiểu, mặt đầy dấu chấm hỏi.
Bọn họ là ai?
Tránh xa ai?
Tại sao mọi người đều không nói rõ ràng vậy!
Ôn Khinh xoay người muốn đi tìm Tư Không hỏi cho rõ, vừa đi đến cửa thì thấy bóng dáng của Chu Châu lấp ló ở phòng ngủ đối diện.
Cậu vội vàng dừng lại, quay trở lại phòng sách.
Hay là ngày mai đi hỏi vậy.
Tuy rằng biết rằng trốn tránh không phải là cách, nhưng Ôn Khinh bây giờ thật sự không nghĩ ra cách nào khác, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện Chu Châu có thể nhanh chóng bình tĩnh lại, trở lại bình thường.
Ôn Khinh đóng cửa phòng sách, rồi ngồi lên trên ghế, gục mặt xuống bàn ngủ.
Không biết qua bao lâu, Ôn Khinh mơ mơ màng màng nghe thấy cửa phòng sách mở ra, có người khẽ thở dài.
Cậu vùi mặt vào cánh tay, sau lưng hơi ấm, không biết từ lúc nào lại ngủ thiếp đi.
Khi Ôn Khinh tỉnh dậy, trên người đã có thêm một chiếc chăn mỏng.
Cậu dụi mắt ngẩng đầu lên, Quý Dư ngồi trên ghế bên cạnh, mỉm cười hỏi: “Em ngủ ở đây cả đêm à?”
Ôn Khinh à một tiếng: “Đã sáng rồi sao?”
Quý Dư gật đầu.
Ôn Khinh ngồi thẳng dậy, chăn mỏng từ trên người trượt xuống.
Cậu cúi đầu gấp chăn lại, đưa cho Quý Dư, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn thầy.”
Quý Dư tùy ý đặt chăn lên một chiếc ghế khác, nhàn nhạt đáp: “Không có gì.”
“Cuốn sách này là em tìm được à?” Anh ta đưa tay gõ nhẹ vào cuốn sách tiếng Trung đặt trên bàn.
Ôn Khinh liếc mắt nhìn, lắc đầu: “Không phải.”
Cuốn sách này tối qua đã ở trên bàn rồi.
Người ở trong phòng sách tối qua…
“Hình như là Tư Không đã xem qua.” Ôn Khinh nói.
“Vậy sao,” Quý Dư khẽ cười một tiếng, rũ mắt che giấu cảm xúc trong mắt, nhẹ nhàng nói: “Anh ta đã cung cấp một manh mối rất quan trọng đấy.”
Manh mối gì?
Ôn Khinh ngẩn người, cúi đầu xem sách.
[Thần ưu ái những người trẻ tuổi, họ trong sạch thuần khiết, tràn đầy những suy nghĩ tốt đẹp về mọi thứ trên thế gian.]
[Tuy nhiên, những điều tốt đẹp luôn thoáng qua, theo thời gian trôi đi, những ham muốn độc ác gây hại cho linh hồn cá nhân sẽ dần dần xâm nhập vào những người trẻ tuổi. Theo mức độ nghiêm trọng, từ nặng đến nhẹ lần lượt là kiêu ngạo, ghen tị, giận dữ, lười biếng, tham lam, háu ăn, dâm dục và u uất…]
Ôn Khinh còn chưa đọc xong thì Quý Dư đột nhiên lên tiếng: “Ôn Khinh, em có cảm thấy mọi người đột nhiên trở nên hơi kỳ lạ không?”
Ôn Khinh mở to mắt, kích động đến mức suýt khóc.
Cuối cùng cũng có một người bình thường có cùng cảm nhận với cậu!
Cậu dùng sức gật đầu: “Có có.”
Ôn Khinh khẽ nghiêng người đè lên tay vịn ghế, đến gần Quý Dư, chậm rãi nói: “Cung Vân Vân đột nhiên trở nên nóng nảy, Trần Y Y đột nhiên suy sụp, còn có Chu Châu… tối hôm qua Lý Tư Văn cũng có chút kỳ lạ, hơi giống Cung Vân Vân lúc đầu.”
Quý Dư khép hờ mắt, nhìn khoảng cách giữa mình và Ôn Khinh đang dần thu hẹp, mỉm cười: “Em có ý tưởng gì không?”
Ôn Khinh thật thà nói: “Em đang nghĩ có phải mọi người áp lực quá lớn hay không.”
Quý Dư: “Chắc là không phải.”
“Áp lực lớn đến đâu đi nữa, cũng khó mà thay tính đổi nết lớn như vậy trong một thời gian ngắn, họ khác xa so với lúc đầu, đúng không?”
Giọng điệu của anh ta ôn hòa bình tĩnh, Ôn Khinh như trở lại thời trung học, lúc thầy giáo đang dạy cậu giải bài tập.
“Vâng ạ.” Ôn Khinh gật đầu, nhỏ giọng hỏi: “Thưa thầy, tại sao lại vậy ạ?”
Quý Dư duỗi tay, lần lượt chỉ vào vài từ trên trang sách.
U uất.
Giận dữ.
Ghen tị.
“Hiện tại là Trần Y Y, Cung Vân Vân, Chu Châu.” Anh ta nói.
Ôn Khinh chớp mắt, đột nhiên hiểu ra điều gì đó, lại có chút nghi ngờ: “Ý thầy là, tại sao họ lại trở nên như vậy?”
Quý Dư tựa vào lưng ghế, tiếp tục nói: “Căn biệt thự này có vấn đề.”
“Sẽ ảnh hưởng đến tâm lý, cảm xúc của mọi người, khiến con người sa đọa.”
Ôn Khinh mím chặt môi, đây lại là một cái hố mà hệ thống không hề nhắc đến.
Cậu cúi đầu, nhìn dòng chữ trên sách, có chút không hiểu.
Sự thay đổi của Chu Châu là vì ghen tị?
Ôn Khinh không nhịn được hỏi: “Thưa thầy, Chu Châu ghen tị với cái gì ạ?”
Khoé môi Quý Dư hơi cong lên, nhẹ nhàng nói: “Có lẽ đang ghen tị với sự tùy hứng của Úc Hình đi.”
Ghen tị với Úc Hình?
Ôn Khinh vẫn không hiểu lắm, nhưng giống như lúc học trên lớp, không hiểu cũng cứ gật đầu trước đã.
Vậy thì Úc Hình phóng túng như vậy, cũng có thể là vì căn biệt thự này sao?
Đang nghĩ ngợi thì đột nhiên nghe thấy Quý Dư nói: “Thật ra cảm xúc của tôi cũng hơi không ổn, luôn bực bội một cách khó hiểu.”
Ôn Khinh ngẩng đầu, nhìn dáng vẻ nho nhã của anh ta, ngơ ngác nói: “Em không nhìn ra.”
Quý Dư giải thích: “Tôi khá giỏi trong việc điều chỉnh cảm xúc của mình, dù sao thì bây giờ cũng có quá nhiều học sinh không ngoan.”
Ôn Khinh khẽ ừ một tiếng.
Quý Dư nâng mí mắt, yên lặng nhìn Ôn Khinh, từ tốn dẫn dụ: “Còn em thì sao?”
Ham muốn của em là gì?
Ôn Khinh khựng lại, cúi đầu, vành tai hơi đỏ lên, ngại ngùng nói: “Em, em sợ…”
Em muốn khóc…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







