Vương Tuấn Đằng quay lại, đầu tiên là thấy khuôn mặt tươi cười giả lả của Phùng Vũ, sau đó mới thấy Tiết Văn Bình, Hà Đại Kim và Ngụy Ân Tuyền cùng đứng phía sau.
“Vừa mới về hôm qua.” Vương Tuấn Đằng cũng cười xã giao rồi đứng dậy: “Tiện thể làm nốt vài thủ tục, ghé qua gặp mấy diễn viên.”
Sáng nay, đoàn phim Thanh Dã vừa công bố đổi vai. Giờ thì anh ta lại đại diện Nghịch Lữ đến đây “nhặt người”...
Người vừa bị đổi vai và người đang nhặt vai đụng mặt nhau nói không lúng túng thì cũng là giả.
Nhưng ai nấy đều là cáo già trong cái giới mà sự gượng gạo chẳng đáng một xu, nên không ai biểu lộ điều gì ra mặt.
Chỉ có Tiết Văn Bình, vừa thấy Bạch Ưu liền thoáng lúng túng.
Dù Thanh Dã là dự án do anh ta gom người dựng nên nhưng với tư cách là một đạo diễn trẻ, quyền quyết định của Tiết Văn Bình thực ra rất hạn chế.
Nhất là khi dự án đang thiếu hụt tài chính, thì việc thay vai một diễn viên nam phụ không mấy tiếng tăm cũng là lựa chọn dễ hiểu.
Nhưng những người còn lại...
Ánh mắt Phùng Vũ nhìn anh vẫn mang theo ý cười dịu dàng nhưng Bạch Ưu lại chỉ lạnh lùng ngoảnh đi, tránh né.
Trong tình cảnh này mà đụng phải Phùng Vũ và Hà Đại Kim, thì vai diễn trong Nghịch Lữ e rằng cũng chẳng còn hy vọng gì nữa.
Chẳng bao lâu sau, mấy người bên kia chào hỏi xong. Tiết Văn Bình bước tới cạnh anh.
“Bạch Ưu.” Anh ta nói với vẻ chân thành: “Chuyện lần này đúng là lỗi của đoàn phim. Tôi xin lỗi cậu. Nếu sau này có cơ hội khác, hy vọng chúng ta vẫn có thể hợp tác.”
Nếu hôm nay họ không tình cờ gặp nhau, có lẽ Tiết Văn Bình cũng sẽ không nói ra câu đó.
Nhưng chính vì bây giờ anh ta đã nói nên trong lòng Bạch Ưu vẫn dành cho người này một chút tôn trọng.
Anh gật đầu, coi như cho qua mọi chuyện. Chỉ là với lời đề nghị “hợp tác lần sau”, anh lại không đưa ra bất kỳ phản hồi nào.
Đúng lúc ấy, Ngụy Ân Tuyền đang nói chuyện với Tiết Văn Bình, Phùng Vũ tranh thủ dùng tay áo che đi, lén đổ một ít bột trắng vào ly rượu trước mặt Bạch Ưu.
Rồi như không có gì, gã mỉm cười mời mọc: “Bọn tôi có đặt phòng trên lầu, sao không qua đó ngồi nói chuyện luôn, vừa uống vừa bàn cho thoải mái?”
“Cũng sắp xong rồi.” Vương Tuấn Đằng nhanh nhạy đáp lời: “Tôi với cậu ấy chỉ còn mấy câu nữa thôi. Nói xong tôi lên sau, uống với mọi người vài ly.”
“Vậy được.” Phùng Vũ cười, quay sang Tiết Văn Bình: “Tôi lên trước nhé?”
Khi mấy người kia rời đi, Bạch Ưu lặng lẽ khoác áo lên tay, gương mặt cũng lạnh lẽo hơn hẳn.
Vẻ lịch sự, điềm đạm ban đầu đã được anh gỡ bỏ, thay vào đó là nét sắc lạnh và cứng cỏi dần hiện rõ.
Điều này khiến Vương Tuấn Đằng trong lòng bất giác động một nhịp, ngược lại càng thấy yên tâm.
“Muốn về rồi à?” Anh ta cười nhẹ.
“Giờ đi hay một lát nữa đi thì kết quả cũng thế thôi.” Bạch Ưu đáp bình thản: “Không phải sao?”
“Cũng chưa chắc.” Vương Tuấn Đằng nhìn anh, chậm rãi nói: “Một vai phụ nhỏ, tôi vẫn còn tiếng nói nhất định.”
Bạch Ưu không trả lời ngay. Anh lặng lẽ nhìn đối phương một lúc, rồi mới đưa tay nâng ly rượu lên.
“Cạch” một tiếng khẽ vang. Ly thủy tinh chạm nhau, rượu bên trong rung nhẹ, gợn thành làn sóng mỏng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)