Rồi đúng lúc ấy, ánh mắt anh ấy va phải một cái nhìn lạnh đến thấu xương, sắc như lưỡi dao...
Liễu Ngôn Phi: “...”
“Chết tiệt!”
Mãi đến khi bóng người cao lớn ấy biến mất sau cánh cửa, Liễu Ngôn Phi mới không kìm được mà nắm lấy tay Bạch Ưu lắc nhẹ, kích động nói: “Là Mạnh Thanh Ngôn! Mạnh Thanh Ngôn đến rồi!”
Bầu không khí đè nén ban nãy vừa tan đi, không gian yên lặng cũng dần có lại sinh khí. Không ít người trên mặt đều như Liễu Ngôn Phi, không giấu được sự hưng phấn.
Ngón tay Bạch Ưu lỡ trượt, chú cá nhỏ lại va vào tường. Trò chơi bị kết thúc lần nữa mà lần này vẫn là tại Liễu Ngôn Phi.
Anh cắn nhẹ môi dưới, kiềm chế cảm xúc, đưa mắt nhìn cậu ta với ánh nhìn rõ ràng chẳng mấy thân thiện.
Liễu Ngôn Phi: “...”
Thôi thì đã mất hình rồi thì đành mất luôn cho trót.
“Xin lỗi, vừa nãy hơi kích động.” Anh ấy hạ giọng, hơi lúng túng giải thích: “Thật ra tôi là fan của Mạnh Thanh Ngôn.”
Cửa mở ra, trợ lý của Chu Liêm lại một lần nữa bước đến cùng tấm thẻ trong tay.
Nhưng lần này, ánh mắt cô dừng thẳng về phía Bạch Ưu.
“Thầy Bạch.” Cô lễ phép nói: “Mời anh vào.”
Bạch Ưu đứng dậy, giữa những ánh mắt dõi theo và lời cổ vũ khe khẽ từ Liễu Ngôn Phi, bước vào bên trong.
Trong phòng tiếp khách của căn hộ cao cấp, không có máy quay nào được bật. Mọi người thả lỏng ngồi trên sofa, nước trà còn đang bốc khói. Bầu không khí trông chẳng giống đang tuyển diễn viên mà như đang chuyện trò uống trà.
“Thầy Bạch.” Chu Liêm thấy anh bước vào, giơ tay chỉ ghế sofa đơn đối diện: “Mời ngồi.”
Trợ lý bưng một tách trà nóng đến, đặt trước mặt Bạch Ưu.
Anh ngồi xuống, lễ phép chào mọi người.
Đạo diễn chỉ đạo buổi thử vai lần này là Ngụy Nguyên, cũng là phó đạo diễn của bộ phim.
Sau vài câu hỏi xã giao, Ngụy Nguyên là người mở lời trước.
“Bình thường anh có thích xem phim không?” Anh ta hỏi.
Đây là một câu hỏi khá dễ với Bạch Ưu.
Nhiều năm qua, anh chỉ nhận được vai phụ hoặc vai khách mời, hiếm khi có cơ hội xuất hiện lâu dài trước ống kính. Để giữ cho cảm nhận và nhịp diễn không bị cùn mòn, phim ảnh gần như là công cụ duy nhất anh bám lấy.
Xem phim, viết bình luận, phân tích nhân vật...
Thậm chí anh còn đứng trước gương diễn lại từng phân đoạn kinh điển, rồi tự hỏi có cách nào biểu đạt tốt hơn không?
Nghe thì nhàm chán, mà cũng thật thú vị.
Dù thế nào đi nữa, anh thật lòng thích nó.
“Thích.” Anh khẽ gật đầu.
“Anh từng xem Moulin Rouge chưa?” Ngụy Nguyên lại hỏi.
Anh lại nhẹ nhàng gật đầu.
“Anh nghĩ bộ phim đó muốn nói điều gì?” Ngụy Nguyên tiếp tục.
“Tình yêu, bản ngã... hay là điều gì khác?” Chu Liêm chen lời, cố tình gợi mở thêm.
Từ đầu đến giờ Hứa Tri Ngôn vẫn cười khẽ, khẽ nghiêng người lắng nghe.
Chỉ có Mạnh Thanh Ngôn là vẫn dựa hờ vào lưng ghế, ánh mắt đen thẳm không biểu lộ gì rõ rệt, chỉ chăm chú nhìn về phía Bạch Ưu.
Bạch Ưu cắn môi, lặng lẽ nhớ lại nội dung phim.
Moulin Rouge là một bộ phim tình cảm kinh điển, phần lớn người khi nghe câu hỏi này đều sẽ trả lời theo bản năng: “Tình yêu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)