Là đụng đến lòng tự tôn của hắn rồi à?
Bạch Ưu sa sầm nét mặt, liếc qua chiếc thùng rác không mấy đứng đắn kia một cái, trong lòng cười lạnh.
Đêm qua lúc biến thành sói dữ, đóng vai máy đóng cọc điên cuồng thì đâu có thấy hắn sĩ diện như vậy?
“Thiếu gia à.” Bạch Ưu nhếch môi giễu cợt: “Nói đến chuyện “chịu trách nhiệm”, làm được mới khó, chứ nói thì ai mà chẳng nói được.”
Đánh rắn phải đánh vào chỗ hiểm, làm người thì phải đâm vào điểm yếu. Mạnh Thanh Ngôn không phải rất sĩ diện sao?
Bạch Ưu khoác túi lên vai, mỉm cười phản công: “Cảm ơn vì “sự phục vụ tận tâm” tối qua của cậu.”
“Không có gì.” Mạnh Thanh Ngôn điềm nhiên đáp, ánh mắt dừng trên bàn tay anh đang nắm dây túi, trong đôi mắt đào hoa lấp ló chút ý cười lạnh nhạt.
“Nếu không phải anh vừa muốn nhiều vừa kêu đau, biết đâu trải nghiệm còn tuyệt hơn đấy.”
Bạch Ưu: “...”
Anh lại quên mất, cái miệng của Mạnh Thanh Ngôn đến cả đối phó với giới truyền thông còn không chịu lép vế, thì làm sao có thể để anh chiếm thượng phong.
Không nói thêm gì, anh cúi người nhặt áo khoác của mình.
“Ai là người bỏ thuốc?” Thấy anh chuẩn bị rời đi, Mạnh Thanh Ngôn bất ngờ hỏi.
“Sao, cậu định trả thù giúp tôi à?” Bạch Ưu cười nhạt: “Không cần phiền đại thiếu gia bận tâm đâu.”
...
Chỉ đến khi bước chân ra ngoài, bị ánh sáng gay gắt của mặt trời chiếu vào anh mới bàng hoàng nhận ra đã gần trưa.
Một chiếc xe chạy chầm chậm đến, dừng lại trước mặt anh.
Tài xế xuống xe, cung kính mở cửa: “Anh Bạch, thiếu gia nhờ tôi đưa anh về.”
Bạch Ưu khựng lại trong thoáng chốc, rồi mới nhận ra người tài xế nói đến “thiếu gia” chính là Mạnh Thanh Ngôn.
Cơ thể vẫn còn mỏi mệt, cộng thêm tâm trí còn đang rối ren, lại chưa kịp gọi xe. Anh cũng không làm bộ làm tịch, chỉ nhẹ nhàng cảm ơn rồi cúi đầu bước lên.
Chiếc xe có cách âm cực tốt, cánh cửa vừa đóng lại, toàn bộ âm thanh bên ngoài như bị chặn đứng.
Nhưng đồng thời, mùi tuyết tùng lạnh nhạt thoang thoảng nơi ghế sau cũng dần trở nên rõ ràng hơn.
Bạch Ưu ngồi yên một lúc, sau đó mở túi lấy điện thoại ra.
Tối qua trước khi gặp Vương Tuấn Đằng, anh đã chuyển máy sang chế độ im lặng.
Giờ đã hơn chục tiếng trôi qua, hộp thư và danh sách cuộc gọi nhỡ dày đặc. Chỉ riêng của Khương Mẫn Dao đã có đến bảy, tám cuộc chắc là để hỏi kết quả buổi gặp hôm qua.
Tắt chế độ im lặng, anh gọi lại.
“Em bị làm sao thế?” Điện thoại vừa kết nối, Khương Mẫn Dao đã càu nhàu liên tục: “Điện thoại không bắt, tin nhắn cũng không trả lời?”
“Tối qua uống hơi nhiều.” Bạch Ưu lấy lý do: “Ngủ quên đến giờ.”
Chị biết tửu lượng của anh không tốt, tuy giọng anh nghe có vẻ lạ nhưng cũng không nghi ngờ gì.
“Chiều ghé công ty một chuyến.” Chị nói tiếp: “Có chuyện cần bàn với em.”
“Ngụy Ân Tuyền có đến công ty không?” Bạch Ưu không trả lời mà hỏi ngược lại.
“Tự nhiên hỏi cậu ta làm gì?” Khương Mẫn Dao thắc mắc nhưng vẫn đáp: “Chắc chiều cũng tới.”
Lúc ấy điện thoại rung nhẹ, báo có tin nhắn mới.
“Biết rồi.” Bạch Ưu nói, rồi kết thúc cuộc gọi.
Tin nhắn vẫn còn hiển thị ở đầu màn hình. Anh chạm mở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
