Ăn xong cơm trưa với Trình Vận không bao lâu thì Lương Phàm quay lại.
Nhìn Trình Vận bởi vì anh ta đến mà nhảy nhót mừng rỡ như thiếu nữ đang yêu, gương mặt tươi cười ngọt ngào đơn thuần, nhìn chị ấy vì Lương Phàm mà cả người như rực sáng lên, trong lòng Bình An ngoài sự đau lòng không nói nên lời còn có nỗi bất mãn vì những lời khuyên của cô đã không nói ra được một câu.
Lương Phàm vào cửa, nhìn thấy Bình An ngồi trên sofa phòng khách thì hơi ngẩn ra, nhìn cô gật đầu một cái.
Ánh mắt Bình An có chút bén nhọn nhìn chằm chằm vào vẻ mặt của Lương Phàm, cô muốn biết lúc Lương Phàm nhìn Trình Vận thì liệu có lộ ra chút gì gọi là chột dạ hay không, nhưng ánh mắt của anh ta vẫn bình tĩnh lãnh đạm, cho dù giọng nói đã trở nên dịu dàng trầm nhẹ khi nói chuyện với chị ấy. Nếu như cô không tận mắt thấy được anh ta và cô gái kia có động tác mập mờ thì cô thật sự đã cho rằng thật ra thì Lương Phàm cũng có tình cảm với Trình Vận, cho dù tình cảm của anh ta có thể không sâu sắc như Trình Vận.
Trình Vận đỏ bừng cả mặt, nhỏ giọng kêu lên, “Có Bình An ở đây.”
Cảm thấy mình trở thành bóng đèn Philips siêu sáng, Bình An xấu hổ đứng lên, “Chị Vận, em còn có chuyện nên về trước đây, nếu hoạt động có chuyện gì thì em lại gọi điện thoại cho chị nhé.”
“Được, vậy em đi đường cẩn thận.” Trình Vận cũng muốn ở riêng với Lương Phàm nên cũng không giữ Bình An lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
