Vi Úy Úy ‘woa’ một tiếng, nước mắt rơi lã chã cầm khăn lông bước vào phòng tắm.
Bảy giờ rưỡi, họ cùng nhau đến lớp học, người cùng lớp cũng đã đến gần đủ, vừa thấy Bình An xuất hiện, mắt ai cũng đột nhiên sáng lên. Một truyền mười, mười truyền trăm, mọi người đều đã biết chuyện cô và Đàm Tuyền gây gổ được đăng trên diễn đàn hết rồi.
Bình An vừa mới ngồi xuống thì trước mặt đã có một bạn học quay đầu lại hỏi cô, “Bình An, cậu thật sự gây gổ với Đàm Hội trưởng đấy à?”
Bởi vì bình thường Bình An cũng hòa đồng với các bạn trong lớp cho nên bọn họ cũng không có ghen ghét gì cô, mọi người xúm lại thân mật tra hỏi.
“Các bạn à, đừng có nhiều chuyện như vậy được không?” Bình An dở khóc dở cười, tự nhiên mình lại biến thành danh nhân.
“Sợ cái gì mà không dám cãi lại chứ, Đàm Tuyền cũng không phải là người giỏi giang gì cho lắm, Bình An của chúng ta nên vùng lên, không thể bị anh ta ức hiếp hoài vậy.” Có bạn học lòng đầy căm phẫn kêu lên, sau đó cười hì hì nói với Bình An, “Bình An, cậu nhất định phải thắng anh ta, tớ bỏ phiếu cậu thắng.”
Đột nhiên Bình An muốn biết đến tột cùng là ai đã đem hình ảnh lúc cô tranh cãi với Đám Tuyền ở siêu thị đăng lên mạng, muốn đăng cho vui hay là còn có mục đích khác?
Hiện tại Đàm Tuyền và cô đã bị đặt vào tình thế bắt buộc, mâu thuẫn giữa bọn họ đã đến nông nỗi này, hai tháng sau là đến ngày tranh cử, nếu không phải là Đàm Tuyền bị ngã khỏi vị trí Hội trưởng, thì sẽ phải là cô trở thành trò cười cho thiên hạ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


