Lồng ngực cuồn cuộn cứng rắn dán phía sau lưng cô truyền đến nhiệt độ ấm áp, Bình An cắn cắn môi, “Anh còn muốn ôm đến lúc nào?”
Sau lưng truyền đến tiếng thở dài khe khẽ, cánh tay sắt vòng ở trên eo cô buông lỏng ra, đỡ bả vai của cô quay cô lại. Cô liếc mắt lên nhìn liền thấy gương mặt cương nghị của Nghiêm Túc đang đầy bất đắc dĩ nhìn cô.
“Sao anh lại ở chỗ này?” Bình An cau mày nhìn anh, vừa rồi hình như đâu có thấy anh đi ở phía sau cô đâu.
“Em cũng không ngẩng đầu nhìn quanh thì làm sao biết anh ở nơi nào?” Nghiêm Túc bắt hai tay lại với nhau, cúi mắt nhìn cô, những ngọn đèn mang theo màu của ánh chiều tà ven đường quảng trường chiếu lên trên người bọn họ, ánh lên một tầng ánh sáng nhàn nhạt.
Bình An ngẩng đầu liếc xéo anh một cái, “Cứ vậy mà bỏ chạy đến đây, bộ không sợ người khác bàn tán sao?”
Khóe miệng của Nghiêm Túc khẽ cong lên, cúi đầu ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào cô, “Đang lo lắng cho anh đấy à?”
“Đừng tưởng bở.” Bình An hừ một tiếng, xoay người muốn mở cửa xe.
“Sao lại cùng Khâu Thiếu Triết đến đây?” Nghiêm Túc đè lại cửa xe của cô, trầm giọng hỏi.
Bình An không nghe theo hừ hừ, dùng sức đẩy tay Nghiêm Túc ra.
“Có nghe hay không, về sau buổi tối không được ra ngoài với cậu ta.” Sắc mặt Nghiêm Túc trở nên nghiêm nghị, thanh âm trầm xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


