Đại thúc lại xuất hiện, sau mình thấy mỗi lần anh xuất hiện đều mờ ám thế nhở?
Hôm sau, tám giờ hơn một chút, Hồng Dịch Vũ đến đón Phương Hữu Lợi xuất hành đi chúc Tết các cấp lãnh đạo của thành phố, người làm kinh doanh không thể sơ sót trong quan hệ với các quan chức được.
Bình An vừa ăn bữa ăn sáng mà Hồng Dịch Vũ tiện đường mua mang tới cho hai cha con, vừa chờ Nghiêm Túc tới đón đi.
Chín giờ, điện thoại di động của Bình An vang lên, là Nghiêm Túc gọi, anh đã đến ngoài cửa chờ cô. Cô đơn giản sửa soạn một chút rồi xách túi ra cửa.
Hôm nay khí trời rất tốt, ánh nắng tươi sáng, mây trắng tạo thành những sợi tơ trên bầu trời.
Nghiêm Túc đang nghiêng người dựa vào xe, hôm nay anh mặc một bộ đồ tây thoải mái sậm màu, quần màu xám tro bó sát ôm lấy thân hình cao ráo như người mẫu của anh, dưới chân mang một đôi giày đen tiệp màu với quần áo, vẻ đẹp trai tao nhã giống như một bức tranh phong cảnh sáng ngời thu hút tầm mắt của người khác. Người đàn ông này bất kể đi đâu cũng đều làm cho người khác chú ý.
Khóe miệng anh mang theo nụ cười nghiền ngẫm quen thuộc, ánh mắt sáng khoáng đạt nhìn Bình An đang từ từ đi về phía anh. Hôm nay Bình An mặc một cái áo cashmere màu trắng gạo, bên ngoài khoác một cái áo khoác liền nón màu tím hồng xen trắng là mode mới đang thịnh hành trong giới trẻ, khiến cho cô thoạt nhìn rất thanh thoát hoạt bát.
Viên lão phu nhân và Nghiêm lão phu nhân cùng với một số đồng nghiệp già tụ tập lại với nhau tại một biệt thự sân vườn ở ngoại ô sát thành phố, đi từ Thành phố G thì mất khoảng nửa giờ.
“Gọi điện cho Viên lão phu nhân chưa?” Nghiêm Túc đặt hai tay trên tay lái, tư thái nhàn nhã, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Bình An một cái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)