Bình An kêu Đổng Tư Tiệp ngồi xuống, liếc khẽ qua Đỗ Hiểu Mị, có chút lãnh đạm.
”Vị này cũng là đồng nghiệp bộ phận PR chúng tôi, Đỗ Hiểu Mị, hình như là bạn học của Phương tiểu thư đấy.” Đổng Tư Tiệp cười nói với Bình An, cũng là bởi vì Đỗ Hiểu Mị là bạn học của Phương Bình An, cô mới có thể để cho cô ta cùng đi, vì muốn dễ dàng làm quen.
Bình An cười nhạt, bộ dạng giống như là mới nhìn thấy Đỗ Hiểu Mị, “Vậy sao? Vậy thì thật là khéo a.”
Đỗ Hiểu Mị nhẹ nhàng gật đầu, vẫn như cũ là mỉm cười vừa đúng, “Đúng vậy, quả thật rất khéo.”
Đổng Tư Tiệp thấy thái độ của Bình An đối với Đỗ Hiểu Mị cũng không phải quá nhiệt tình, liền không có tiếp tục về đề tài này, mà là quan tâm tới chuyện Bình An hôm qua gặp phải.
”Thật ra thì chỉ là sợ một chút thôi, cám ơn mọi người quan tâm.” Bình An gật đầu cười nói, đối mặt với nhân viên Tập đoàn Phương thị, cô duy trì một loại tư thái đoan trang không màng danh lợi, không thể để cho người ta cảm thấy cô còn là một đứa bé.
”Hay quá, tương lai có cái gì không hiểu, em còn phải tìm chị Tư Tiệp hỏi đấy.” Bình An nở nụ cười, tầm mắt nghiêng qua nhìn mặt Đỗ Hiểu Mị có chút âm trầm.
”Đúng rồi, tối thứ Sáu tuần sau là tiệc mỗi năm một lần, Bình An, năm nay em sẽ tham gia chứ.” Đổng Tư Tiệp cười hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)