Bình An chưa bao giờ gặp qua Hà Tư Lâm luôn thanh nhã ôn nhu lại phát giận, hôm nay thế nhưng vì điện thoại mà chống đối Bác Hà, càng làm cho cô thêm giật mình, trong ấn tượng của cô, anh Tư Lâm là rất ôn hòa, cũng rất hiếu thuận, làm sao có thể làm Bác Hà giận đến thiếu chút nữa nhảy dựng?
”Anh Tư Lâm!” Đuổi theo đến ngoài cửa nhà hàng, lại thấy anh và một người người phụ nữ mảnh khảnh, sắc mặt có chút trắng bệch đang lôi kéo.
Hà Tư Lâm nhìn thấy Bình An, gương mặt tuấn tú thoáng qua một tia do dự, ngay sau đó dùng sức hất tay người phụ nữ kia ra, đi tới ôm bả vai Bình An, hướng về phía người phụ nữ kia nói, “Về sau em không nên tới tìm tôi nữa, cô ấy là bạn gái của tôi, chúng tôi đã định ngày cưới rồi.”
Người phụ nữ kia trợn tròn mắt, không thể tưởng tượng nổi nhìn Bình An, lại nhìn về hướng Hà Tư Lâm, gương mặt vốn tái nhợt càng thêm trắng mấy phần.
Bình An trừ giữ vững vẻ mặt mỉm cười, thật sự không biết nên phản ứng ra sao, cô muốn phản bác, nhưng mà tay của Hà Tư Lâm đặt tại bả vai cô khẽ run, cô lại không đành lòng nói ra khỏi miệng.
”Tư Lâm, anh nói cái gì?” Người phụ nữ kia dáng dấp rất đẹp mắt, hai mắt thật to, chiếc mũi thanh tú khéo léo, cái miệng nho nhỏ, da thịt trắng nõn mềm mại, rất trẻ tuổi, đại khái chỉ khoả ng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, nhìn Hà Tư Lâm ôm Bình An, nước mắt liền không ngừng rớt xuống, ngay cả rơi lệ bộ dạng cũng nhu nhược đáng thương, giống như hoa lê thấm đẫm nước mưa.
”Em đi đi, về sau chúng ta đừng gặp nhau nữa.” Hà Tư Lâm cúi đầu nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

