”Chỉ là có chung ý tưởng.” Phương Hữu Lợi cười đem mớ tóc rối trên đầu Bình An vuốt thẳng.
”Nghiêm Túc muốn cùng ba hợp tác cái gì?” Mặc dù trong lòng có tính toán, Bình An vẫn hỏi ra ngoài.
Phương Hữu Lợi cúi đầu nhìn lướt qua cô, “Con thân với Nghiêm Túc lắm à?”
Bình An không nhìn thấy ánh mắt như có điều suy nghĩ của Phương Hữu Lợi, chỉ là cười nói, “Ba không biết sao, Nghiêm Túc là cháu trai của Nghiêm lão phu nhân, chính là bà bà xinh đẹp mà con hay nhắc lúc nhỏ đó, lần trước có gặp ở nhà ngoại.”
”A! Con nhắc ba mới nhớ.” Phương Hữu Lợi bừng tỉnh hiểu ra, nở nụ cười, “Vậy sao con lại thiếu anh ta một bữa cơm vậy?”
Trên mặt Bình An thoáng qua một chút do dự, cái này liên quan tới việc cô muốn mở cửa hiệu, bây giờ cô còn không muốn cho ba biết.”Lần trước...... Anh ấy mời con ăn cơm, nên giờ con phải mời lại.”
Đứa nhỏ này không phải loại cao nhân am hiểu nội tâm mênh mông bề ngoài thâm trầm khó lường, Phương Hữu Lợi vừa nhìn ánh mắt của cô liếc một vòng, cũng biết cô chưa có hoàn toàn nói thật. Nghiêm Túc không phải là người dễ dàng mời người khác ăn cơm như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
