PSD ra mắt thành công khiến cho Bình An thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cô đã có thể dành ra chút thời gian để chạy đến trường học xin giải quyết việc cô đi thực tập sớm một năm. Mà một khi đã quay lại trường thì dĩ nhiên là phải hẹn đám bạn tốt ra ngoài gặp gỡ rồi.
Ba cô bạn tốt nghe cô mời thì liền ra khỏi ký túc xá, còn gọi thêm bọn Lâm Tĩnh. Lâm Tĩnh nói cho Khâu Thiếu Triết biết việc Bình An chạy về trường. Khâu Thiếu Triết nghe vậy lập tức gọi điện thoại cho Bình An, oán trách Bình An chẳng coi bạn bè chí cốt là gì cả, cả kỳ hè dài như thế mà cũng không thèm liên lạc với anh, ngay cả mở công ty cũng không nói một tiếng.
Bình An trả đũa, bảo anh chỉ lo đi du lịch khắp nơi cùng bạn gái, làm gì còn nhớ xem cô là người nào, cho nên mới chẳng thèm gọi điện thoại cho anh đấy thôi.
Khâu Thiếu Triết lầm bầm oán trách thêm mấy tiếng rồi khăng khăng muốn tới tham gia tụ họp với bọn họ.
Bọn họ hẹn ở quán ăn mới khai trương gần trường, cố ý đặt một khu ghế lô.
Bọn Tống Tiếu Tiếu đến đầu tiên. Bởi vì lúc nghỉ hè Vi Úy Úy không có ở cùng với các cô nên lúc này Kỷ Túy Ý bô bô lôi hết tất cả những chuyện diễn ra trong hai tháng qua kể cho cô nghe. Cô chỉ yên lặng lắng nghe, khóe miệng mang theo nụ cười khá gượng ép.
Bởi Khâu Thiếu Triết đã có bạn gái nên cùng lắm thì Lâm Tĩnh chỉ đang thầm mến, cô gái nào mà không có thời thanh xuân đầy mộng mơ đâu.
Bạch Hàm đến một mình, để tóc xõa dài nhẹ nhàng, mặc váy chiffon trắng, trông nhẹ nhàng thoải mái nhanh nhẹn mà dường như còn có thêm mấy phần trẻ trung dịu dàng hơn so với lúc trước.
“Chậc chậc, ai vậy ta? Sao tớ nhìn thấy quen quá vậy?” Kỷ Túy Ý thấy Bạch Hàm đi vào, cố ý làm bộ như không biết hỏi Tống Tiếu Tiếu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)