Phương Hữu Lợi mấp máy môi, nhỏ giọng nói, “Không thể phủ nhận Nghiêm Túc là một nhân tài không thể khinh thường, nhưng... Nghiêm Túc là người đứng đầu Nghiêm Thị, hiện là đối thủ của Phương Thị, cậu ta có thật tình với Bình An hay không còn cần phải đánh giá thêm.”
“Có bắt con phải lập tức gả Bình An cho thằng bé đâu mà con lo, chúng nó chỉ đang quan hệ tình cảm thôi mà. Con có thể từ từ quan sát, bằng ánh mắt của con chẳng lẽ không nhìn ra được Nghiêm Túc thật lòng hay giả ý sao?” Viên lão phu nhân cười nói.
“Mẹ...” Phương Hữu Lợi bất đắc dĩ thở dài, chẳng lẽ chỉ có mỗi mình ông phản đối việc Bình An qua lại với Nghiêm Túc thôi sao?
Viên lão phu nhân trừng mắt liếc ông một cái, “Cho dù Nghiêm Túc là người đứng đầu Nghiêm Thị thì sao chứ? Chẳng lẽ con gái con bây giờ vẫn rất ngây thơ ngu ngốc đấy à? Sao con cứ nghĩ là Bình An sẽ bị lừa gạt nhỉ, nói không chừng sau này con gái con bắt nạt người khác thì có ấy.”
Bình An nãy giờ vẫn im lặng ăn cơm, nghe vậy thì khóe mắt co rút mấy cái, nhỏ giọng cự nự, “Cháu gái bà đáng yêu thiện lương xinh đẹp như thế sao có thể bắt nạt người khác chứ?”
“Hữu Lợi, con không thể lúc nào cũng xem Bình An như một đứa trẻ chưa trưởng thành mà đối đãi được. Con bé có con đường nó phải tự đi, có mồ hôi và nước mắt phải tự đổ. Đứa trẻ nào cũng cần phải có một lần thất bại mới có thể trưởng thành, con có thể bảo vệ con bé cả đời ư? Tương lai con cũng sẽ già, không bằng cứ để cho con bé tự lựa chọn cuộc sống của riêng mình, lựa chọn tình yêu của mình. Làm cha mẹ, những gì có thể làm cho con cái cũng chỉ là hướng dẫn chúng lúc ban sơ, và an ủi chúng sau khi chúng té ngã.” Viên lão phu nhân ngữ trọng tình thâm khuyên nhủ.
Mặt Phương Hữu Lợi lộ vẻ do dự, dường như đã bị thuyết phục. “Nhưng trước kia Nghiêm Túc xì căng đan không ít, bạn gái cũng thay đổi liên tục, trông có vẻ rất lăng nhăng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
