Về phần có nên nói rõ quan hệ giữa bọn họ cho Phương Hữu Lợi hay không, hai người đều không nhắc lại nữa, rất ăn ý mà cho qua phần ý kiến chỏi nhau về đề tài này.
Ăn bữa sáng xong, Bình An đi cùng Nghiêm Túc đến cao ốc mà Nghiêm thị chuẩn bị tung ra cho thuê. Cao ốc này có 22 tầng, là một khu chung cư cũ được Nghiêm thị mua lại, sau đó cải tạo lại thành khu kinh doanh văn phòng cao cấp, mãi đến hai tháng trước mới làm xong, rất nhiều tầng đã được người ta ký hợp đồng thuê.
Cao ốc này có tên là Tòa nhà Thiên Tuấn, nằm trên đường Đông ngay trung tâm thành phố, giao thông tiện lợi, đương nhiên tiền thuê mỗi tháng không rẻ. Đã có vài tầng lầu đang được trang hoàng, cũng có một số đã được chuyển bàn ghế vào để chuẩn bị hoạt động, xem ra nơi này tương lai sẽ làm cho khu vực nội thành này càng thêm phần phồn hoa.
Bình An chỉ xéo vào một văn phòng rất lớn có thể mơ hồ nhìn thấy ở đối diện, “Đó là chỗ của anh đúng không?”
“Ừ.” Nghiêm Túc thấp giọng đáp lời, biết cô muốn tìm văn phòng, anh lập tức nghĩ tới chỗ này. Vốn đã cho người khác thuê, nhưng anh tình nguyện bồi thường tiền vi phạm hợp đồng để giữ chỗ này lại cho cô.
“Nơi này vị trí tốt như vậy, sao vẫn còn chưa có người thuê nhỉ?” Bình An quay đầu lại chọc chọc bờ vai của anh, cười híp mắt hỏi.
Nghiêm Túc cười nói, “Đương nhiên là tại muốn để lại cho em rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
