Đầu óc cô lúc này không thể dùng để yêu đương, mà là muốn học để mình trở nên càng mạnh mẽ hơn, cô không muốn giống như kiếp trước, chỉ có thể làm một con sâu gạo dựa vào người khác để sinh tồn.
Nhưng khi nhìn thấy Nghiêm Túc đi cùng người khác, cô lại rất khó chịu, khó chịu vô cùng.
Bình An thở phì phì tung một nắm đấm lên không trung, tưởng tượng là đang đánh vào gương mặt đẹp trai quyến rũ bất phàm kia của Nghiêm Túc. Đồ xấu xa phong lưu thành tánh!
Đột nhiên sau lưng truyền đến một tiếng cười khẽ trầm thấp, thanh âm ấm áp khêu gợi vang lên ở bên tai cô, “Ngay cả không khí cũng đắc tội với em sao? Hay muốn luyện võ vậy?”
Lời này vừa mới nói xong, Bình An đã bị kéo vào trong một lồng ngực dày rộng rắn chắc, cô vội vàng quay đầu trừng người mới tới, “Mắc mớ gì đến anh, buông!”
Người mới tới đương nhiên là Nghiêm Túc cũng đang mang tâm tình vô cùng khó chịu, khuôn mặt tuấn tú của anh tuy rằng còn mang theo ý cười, nhưng đôi mắt lại tối tăm lạnh lẽo, từ trong đôi mắt tối đen toát ra hai luồng lửa giận.
“Em nghĩ rằng anh còn có thể buông em ra sao?” Giọng Nghiêm Túc lạnh lẽo, càng dùng sức ôm cô chặt hơn, ánh mắt kia giống như muốn nuốt chửng cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

