Lâm Miên Băng lơ mơ không hiểu Bình An hỏi lời này có ý gì, chẳng lẽ bà chị lúc nào cũng tỏ ra ghét bỏ cô ta này sẽ phân chia gia sản của mình cho cô ta chăng, hay là thật sự sẽ thanh toán mọi chi phí cho cô? Không thể nào! Cô làm gì mà tin vào chuyện trên thiên hạ lại có bữa cơm trưa nào miễn phí mà tốt tới vậy, nhưng khi nhìn nét mặt bà chị thì hình như là không giống đang nói đùa.
“Cô nói lời này là có ý gì?” Lâm Miên Băng hỏi.
“Cô cảm thấy ý tôi là gì?” Bình An cười hỏi ngược lại.
Lâm Miên Băng hừ hừ, “Dĩ nhiên sẽ không tốt đến độ đưa tiền cho tôi xài rồi.”
“Cô vừa thấy vị tiểu thư chảnh chọe như khổng tước kia chứ, trước kia cô ta chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, gia cảnh cũng chỉ tầm tầm, còn không bằng cô nữa đó. Nhưng giờ cô ta là con dâu nhà giàu đó nghe, cô không thấy hâm mộ sao?” Bình An cầm chiếc thìa bằng bạc từ từ quấy cà phê, thanh âm nhàn nhã tự tại khôn tả.
Bình An cười khẽ, ánh mắt mang theo khinh miệt, “Cô chỉ nghĩ được đến đó thôi à. Cô cảm thấy nếu cô có một cửa hàng nhỏ thì cơ hội được gả vào nhà giàu được bao nhiêu phần trăm? Cô cảm thấy Lê Thiên Thần có thể cho cô một cuộc sống sung sướng như vậy sao?”
Lâm Miên Băng cau mày nhìn Bình An, “Chẳng lẽ tôi không mở cửa hàng thì có thể gả được vào nhà giàu sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


