Bình An cùng Lâm Miên Băng đi xuống lầu, xe của cô đậu ngay lề đường ngoài cửa bệnh viện, bởi Nghiêm Túc lo lắng cho cô, vì muốn theo sát cô nên không kịp lái xe đến bãi đậu xe.
Lâm Miên Băng nhìn thấy chiếc MI-NI Cooper màu trắng của Bình An thì trong mắt lóe lên một tia khinh bỉ, bĩu môi nói, “Cô mà lại đi loại này xe à?”
“Loại xe nào?” Bình An lên xe, ra vẻ không thấy ánh mắt khinh thường của Lâm Miên Băng.
“Chả phù hợp với thân phận cô chút nào, dù gì cô cũng là con gái Bác Ba, với thân phận địa vị của Bác Ba, cô không đi Bentley hay Rolls-Royce thì cũng phải lái BMW mà chạy băng băng trên đường chứ.” Lâm Miên Băng ngồi vào ghế lái phụ, hết sờ cái này lại bóc cái kia, nhìn kiểu gì cũng không hài lòng.
“Nếu cô cảm thấy xe tôi không xứng với cô, cô có thể tự xuống ngồi taxi.” Bình An lành lạnh nói.
Lâm Miên Băng liếc Bình An một cái, “Cô cho là tôi hiếm lạ xe cô đấy à, nếu không phải là tôi hôm nay không tự lái xe tới đây, tôi cũng chả thèm ngồi xe này, mau lái xe đi.”
Hiện giờ nhất định là ba đang có chuyện rất quan trọng muốn nói cùng cô cô, tuyệt đối không thể để Lâm Miên Băng quấy rầy bọn họ, nhưng thật sự thì cô chẳng muốn chung đụng với “cực phẩm” này một chút xíu nào.
“Đi mau đi, chúng ta đi dạo phố, tôi có rất nhiều thứ muốn mua đó. À đúng rồi, cô có mang thẻ vàng gì đó không.” Lâm Miên Băng căn bản không nhận thấy được Bình An chán ghét cô ta, còn không khách sáo đưa ra yêu cầu trên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)