Buổi tối, Phương Hữu Lợi làm chủ, mời Nghiêm Túc cùng ăn cơm. Bình An vốn đang định tự mình xuống bếp nấu cơm cho Phương Hữu Lợi ăn, không thể làm gì khác hơn là để lần sau. Cả nhóm đi tới Đào Nhiên Cư tương đối nổi danh ở Thành phố G về các món ăn Quảng Đông đặc sắc.
Vài ngày sau chính là lúc tranh cử Hội Sinh viên nhiệm kỳ mới, không hề ngoài ý muốn, Bình An trở thành Hội trưởng Hội Sinh viên.
Bình An nói đơn giản về ý nghĩa tồn tại của của Hội Sinh viên, nói xong, toàn bộ sinh viên trong lòng đều mênh mông rộng mở, tất cả đều cho rằng Hội Sinh viên nên hoạt động vì sinh viên, suy tính cho sinh viên, là đoàn thể đảm bảo cho quyền lợi sinh viên, mà người có thể chân chính làm được điều này chỉ có cô, Phương Bình An. “... Cám ơn mọi người đã ủng hộ tôi. Nhưng tôi cảm thấy, có người thích hợp với vị trí Hội trưởng này hơn tôi. Tôi có vẻ thích hợp làm người nhàn tản hơn.”
Bởi vì một câu nói sau cùng này của cô mà sinh viên toàn trường ồ lên một tiếng kêu kinh ngạc, tiếp đến là tiếng thảo luận lớn lớn nhỏ nhỏ.
“Phương Bình An, cô chính là thí sinh thích hợp nhất, còn có ai thích hợp hơn cô?” Có người lớn tiếng hỏi.
“Cho tới nay, những điều tôi làm vì sinh viên vì mọi người thật ra rất ít, người thực sự làm việc vì mọi người chỉ có bạn học Ông Hiền Bân, bất kể là năng lực lãnh đạo hay là những mặt khác, anh ấy thích hợp hơn tôi nhiều trong cương vị Hội trưởng Hội Sinh viên.” Phương Bình An mỉm cười lạnh nhạt, cô đứng trên đài đối mặt với sinh viên toàn trường nhưng biểu hiện giống như đang đi lưng chừng núi, có cảm giác như mây bay nước chảy thong dong tự tại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



