Kêu Đàm Tuyền trước tiên nên bình tĩnh chớ nóng vội, cứ về ký túc xá chờ tin tức của cô xong, Bình An liền lái xe tới quán café đã hẹn với Hồng Dịch Vũ. Vừa vào cửa đã thấy anh đang thẳng người ngồi ngay ngắn ở vị trí gần cửa sổ.
“Đại ca.” Bình An đi tới, cười với anh một nụ cười sáng lạn.
Hồng Dịch Vũ đứng lên, kéo ghế ra cho Bình An, “Chắc chưa ăn cơm phải không? Muốn gọi đồ ăn trước không?”
Bình An cười nói, “Dạ, cũng đói rồi.”
Bình An nhìn anh chằm chằm một lúc, quyết định không nói lòng vòng, “Hồng đại ca, ba em đã biết chuyện xảy ra ở trường của em rồi hả?”
“Tỷ như?” Hồng Dịch Vũ nhẹ nhàng nghiêng đầu, mỉm cười hỏi.
“Tỷ như... bữa đó sao anh và ba lại xuất hiện tại trường học của em, vì sao ba em lại đột nhiên cấp tiền tài trợ cho việc xây dựng tòa nhà nghiên cứu. Còn nữa, Hồng đại ca, anh biết Đàm Tuyền chứ?” Bình An chăm chú nhìn anh không chớp mắt, không bỏ qua bất kỳ vẻ biến hóa nhỏ nào trên mặt anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
