Mọi người nghe được lời này của Bình An thì yên tĩnh trở lại, trong một khoảng thời gian ngắn, mọi người chỉ quay sang nhìn lẫn nhau mà không nói lời nào, không khí im ắng một cách quỷ dị.
Đàm Tuyền cực kỳ tức giận chỉ tay vào Bình An, “Cô nói linh tinh gì đó, cái gì sự thật, cô đừng có nói chuyện giật gân.” Kiếp trước nhất định anh ta và Phương Bình An là kẻ thù một mất một còn, chứ không thôi tại sao mỗi lần anh ta vất vả lắm mới có thể cứu vãn được hình tượng thì cô đều tới phá hư?
“Hả? Vậy anh vội lấp liếm gì thế?” Bình An cười lạnh liếc anh ta một cái, quay đầu lại nói với các bạn học đang yên lặng, “Mọi người cứ về trước đi.”
“Nhưng mà… Cô thật sự có biện pháp hả?” Có người nhỏ giọng hỏi đầy nghi ngờ, cái hot topic đó tóm lại vẫn làm tổn hại đến hình ảnh của Bình An, làm lòng tin của mọi người đối với cô giảm nhiều.
“Nếu tiểu thư nhà chúng tôi cũng không có biện pháp thì còn ai có đây?” Đột nhiên, một giọng nói trầm ổn vang lên trong đám người, một người đàn ông mặc âu phục đen, vóc người cao ráo đi tới bên cạnh Bình An, nhìn cô khẽ mỉm cười.
“Trợ lý Hồng, không ngờ anh cũng thích xem náo nhiệt nha.” Bình An nhìn anh, đuôi mắt khẽ cong lên, nở nụ cười.
“Ba cũng đang ở trường à?” Bình An sửng sốt một chút, trong lòng có một tia bất an, hay là ba biết chuyện trên BBS rồi? Cô không muốn làm cho ba lo lắng.
Kỷ Túy Ý lập tức nói lớn, “Bình An, vậy cậu đi tìm bác trai trước đi, chúng tớ chờ tin tốt của cậu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
