Lâm Tĩnh thì thầm giải thích vào tai cô, “Lúc 9 giờ có cuộc tranh tài chạy 8000m, có một vận động viên té xuống giữa đường. Vì nhân lực không đủ nên không thể cấp báo với y tế, sau đó bạn cùng lớp của bạn đó đã cõng anh ta đến phòng y tế.”
Đàm Tuyền sửng sốt, không ngờ Phương Bình An đã không nhận lỗi mà còn dùng cái giọng bén nhọn này chất vấn anh, không che giấu được vẻ tức giận trên mặt nên trông hơi dữ tợn, “Công tác nào cũng là công tác, tất cả đều phải phục tùng việc được giao. Cho dù cô không tuân theo kỷ luật thì cũng đừng kiếm cớ chối tội. Phương Bình An, đây là thái độ làm việc của cô đó sao?”
“Tổ Ngoại giao phụ trách việc tuyên truyền và tiếp đãi, việc hậu cần đã có tổ khác phụ trách, chuyện này tôi đã thông báo cho học trưởng Ông rồi. Tổ chúng tôi căn bản không moi ra được nhân lực để đi phụ trách hậu cần.” Bình An không muốn cãi cọ vô bổ với Đàm Tuyền nữa, nhìn sang Ông Hiền Bân.
Ông Hiền Bân nói, “Hôm qua bạn Phương đã nói với tôi, tôi đã kêu Trịnh Yến Phân ở tổ giải trí rút nhân lực đến hỗ trợ khu vực thi đấu điền kinh. Đúng là bạn Phương không có làm sai.”
Trịnh Yến Phân không có mặt ở đây, Đàm Tuyền tức giận kêu lên, “Sao chẳng ai nói chuyện này với tôi, các người lúc nào cũng tự quyết định vậy sao?”
“Tối qua điện thoại của anh hoàn toàn không gọi được.” Liễu Mi thản nhiên mở miệng, cô còn cố ý đi xung quanh tìm anh. Tìm thì tìm được, nhưng cô tuyệt đối không nghĩ đến việc tiến lên gọi anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
