Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biểu Thúc, Ta Thật Không Muốn Làm Hoàng Hậu Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Nhân cơ hội này, Lan Âm dứt khoát nói thẳng, “Mẹ, sau này đừng nghĩ nữa, con với biểu ca Thiệu không thể đâu.”

“Con… sao lại…?” Giang thị ngập ngừng, “Tử Tuần đối với con… chẳng lẽ…”

“Điều mà Hiển bá mẫu để tâm, chính là một gia đình có thể trợ giúp biểu ca Thiệu trên con đường khoa cử và quan lộ.”

Biết rằng không thể giấu được nàng, Giang thị cũng nói thẳng:

“Là thất tiểu thư phòng ba nhà họ Dao.”

“Thân càng thêm thân, biểu ca Thiệu quả thực có phúc khí. Có nhà họ Dao chỉ điểm, sau này từ thi Hương, thi Hội cho đến thi Điện, ắt sẽ liên tiếp đỗ đạt.” Thôi Lan Âm đè nén nỗi chua xót trong lòng, khẽ nói, “Con cứ tưởng Hiển bá mẫu còn muốn cân nhắc thêm, nào ngờ bà ấy đã sớm xoay chuyển như vậy. Hôm nay đúng là hỷ sự chồng hỷ sự, Hiển bá phụ hẳn vui mừng lắm.”

“Chỉ là danh nghĩa họ hàng mà thôi, ai lại coi là thật.” Giang thị lẩm bẩm. Thấy trên mặt nàng không lộ vẻ đau lòng, trong lòng bà cũng yên tâm hơn, bao lời dồn nén cuối cùng cũng không giấu được nữa, “Không phải Hiển bá mẫu đổi ý, mà là nhà họ Dao nay đã khác xưa rồi.”

“Khác xưa thế nào ạ?”

“Mấy hôm nay con bệnh nên không biết. Hôm kia, Vệ vương hộ tống Thái hậu Trần hồi cung, Bệ hạ mừng rỡ vô cùng. Lại đúng dịp mùng chín là thọ thần của Thái hậu Trần, Bệ hạ đã lên tiếng muốn tổ chức long trọng. Phía Vệ vương cũng vậy, Bệ hạ ban cho hắn cả một tòa đại trạch ở ngõ Vĩnh Gia. Nghe nói nơi đó trước kia Khang vương và An vương đều từng ngấp nghé, vì chuyện này còn cầu xin Bệ hạ không biết bao nhiêu lần, vậy mà đều không thành.”

Như vậy thì mọi chuyện đều đã sáng tỏ.

Trưởng bối nhà họ Dao đều đã cáo lão hồi hương, lớp con cháu tuy làm quan bên ngoài nhưng hành sự rất kín kẽ. Sau khi đỗ tiến sĩ đều không tham gia kỳ tuyển thứ cát sĩ, mà trực tiếp được bổ nhiệm ra địa phương. Hiện nay, chức quan cao nhất cũng chỉ đến ngũ phẩm đồng tri.

Cùng là ngũ phẩm, nhưng Đàm Sĩ Hiển lại giữ chức Lang trung Lễ bộ, quan ngũ phẩm ở kinh thành vốn dĩ không thể so sánh với quan địa phương.

Hạng thị kiến thức hữu hạn, chỉ cảm thấy việc nhà họ Dao giúp được cho con trai thì Đàm Sĩ Hiển cũng có thể làm được cho trưởng tử.

Huống hồ Đàm Thiệu từ sớm đã nổi danh tài hoa, dung mạo tuấn tú, mười tám tuổi đã đỗ tú tài. Một khi năm nay bảng vàng đề danh, lựa chọn hôn sự lại càng rộng rãi.

Bởi vậy, Hạng thị vẫn luôn chưa nhắc đến chuyện cưới gả của con trai, chỉ muốn chờ qua kỳ thu vi rồi tính tiếp.

Nay Vệ vương hồi triều, Bệ hạ lại có ý bù đắp cho hắn, nhà họ Dao với thân phận ngoại thích của Vệ vương hiển nhiên sẽ thừa thế mà lên. Hạng thị tất nhiên phải tranh thủ sớm định xuống mối hôn sự này.

“Biểu ca Thiệu tìm được mối lương duyên, chúng ta nên mừng cho huynh ấy. Sau này huynh ấy vừa phải chuẩn bị thu vi, vừa bận chuyện đính hôn, các đệ cũng nên ít qua lại làm phiền.”

“Chuyện đính hôn chưa chắc đã nhanh như vậy, nếu Tử Tuần không đồng ý, con…” Giang thị vẫn không yên lòng.

“Huynh ấy có đồng ý hay không cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta.” Thôi Lan Âm cắt lời, “Nương, nữ tử bị giam trong hậu viện, được mẹ chồng yêu thương mới có ngày tháng yên ổn, những thứ khác đều là thứ yếu.”

“Nếu con muốn, ai cũng có thể chiều được con.”

“Biểu ca Thiệu là trưởng tử đích tôn, thê tử chính thất sao có thể là một kẻ ốm yếu như con. Dẫu có thể làm vừa lòng nhất thời, cũng không thể làm vừa lòng cả đời.”

“Chỉ là đau đầu chút thôi, nào phải bệnh tật gì.” Giang thị không muốn nghe những lời ấy, liền đổi đề tài, “Các đệ con vốn cũng không định sang Đàm gia, con cứ yên tâm.”

Nghĩ đến các đệ luôn đứng về phía mình, lòng Thôi Lan Âm ấm lên, nàng cười, nép vào lòng Giang thị:

“Nương, con gái của nương dung mạo thế này, chẳng lẽ còn sợ gả không được sao? Việc tốt thường phải trắc trở, rể quý của nương còn ở phía sau kia kìa.”

Giang thị lại không sao cười nổi:

“Cả nhà đều dựa vào con chống đỡ, của hồi môn tổ mẫu để lại cho con cũng đã đem ra lo liệu cho gia đình. Nếu mấy năm trước đã bàn chuyện hôn nhân thì đâu đến nỗi này, là nhà mình làm liên lụy con.”

Giang thị và Thôi tam lão gia vẫn luôn cho rằng nhị nữ cùng Đàm Thiệu nhất định sẽ thành đôi. Nhà thương con thì thường chờ con gái đủ mười tám mới gả, nên hai người cũng không vội.

“Nương, tính ra thì tổ mẫu và Dao phi là biểu tỷ muội, vậy nhà mình với Vệ vương cũng là thân thích đấy.”

“Có nhà họ Dao ở đó rồi, nhà mình tính là gì chứ.” Giang thị xua tay.

Thôi Lan Âm chợt nhớ ra, liền nói:

“Con nghe tổ mẫu kể, năm cuối cùng Dao phi còn sống, cả nhà họ Dao đều trở về quê cũ ở Tô Châu, Dao phi khi ấy cũng không còn chủ trương thường xuyên gọi tổ mẫu vào cung trò chuyện nữa.”

Giang thị thở dài:

“Tổ mẫu con và Dao phi đều đã không còn, Vệ vương lúc ấy còn nhỏ xíu, làm sao nhớ được những chuyện này.”

Thôi Lan Âm lại hỏi:

“Không biết Vệ vương phi là người nhà nào?”

Giang thị lắc đầu:

“Nghe nói Vệ vương vẫn chưa cưới vợ, hắn đã hai mươi sáu tuổi rồi.”

Hai mẹ con lại trò chuyện thêm một lúc, đến khi vợ của Cảnh Thuận tới tìm, Giang thị mới rời đi.

Ban nãy còn tỏ ra không để tâm, nhưng khi trong phòng chỉ còn lại một mình, Thôi Lan Âm ngồi lặng người. Dẫu đã sớm chuẩn bị tâm lý, đến khi ngày này thực sự đến, nàng vẫn không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng.

Nhà họ Thôi và nhà họ Đàm vốn giao hảo thân thiết, con cái hai nhà từ nhỏ đã chơi cùng nhau. Đàm Thiệu ôn hòa như ngọc, đối với nàng luôn dịu dàng chu đáo. Ngay cả Đàm Liên cũng thường nói Đàm Thiệu thiên vị nàng. Bao năm như thế, bảo nàng làm sao không động lòng cho được.

Cho đến khi nhận ra Hạng thị không thích mình, nàng liền dứt khoát cắt đứt ý nghĩ ấy. Đàm Thiệu dẫu tốt, nhưng nàng càng trân trọng bản thân hơn, không muốn sống những ngày phải nhún nhường chịu đựng.

Như vậy cũng tốt. Với hoàn cảnh nhà mình hiện tại, nàng vốn không nên kỳ vọng quá nhiều. Chi bằng thực tế một chút, tìm một mối hôn sự ổn thỏa mới là điều quan trọng.

Ba năm nay nàng thật sự đã quá mệt mỏi, chỉ mong tìm được một người giàu sang nhàn hạ, có thể cùng nàng gánh vác, nâng đỡ nhà mẹ đẻ. Ngoài việc không làm vợ kế, những điều khác nàng đều có thể linh hoạt.

Chỉ tiếc thân phận đích nữ của phủ bá tước như nàng thực sự chẳng có bao nhiêu trọng lượng. Nếu có thể kết giao với một nhà quyền quý nào đó, e rằng những gia đình sĩ hoạn kha khá cũng sẽ cân nhắc đến nàng chăng?

Nghĩ tới đây, nàng lại nhớ đến Vệ vương. Nhưng hắn chưa cưới vợ, nàng lấy danh nghĩa gì để qua lại? Nghĩ tới nghĩ lui, dù có vòng vo thế nào, một cô cháu gái họ xa đến thăm người chú họ chưa cưới vợ vẫn là chuyện chẳng hợp lẽ chút nào.

Hay là… đợi đến thọ yến của Thái hậu Trần rồi tính tiếp vậy?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc