Ánh mắt sắc bén rơi trên người, giống như kim đâm.
Kỷ Minh Châu cúi mày cụp mắt, không ngẩng đầu đối mặt với Quận chúa.
Lúc xảy ra chuyện đó ở kiếp trước, Quận chúa nương nương cũng một mực cho rằng, là nàng đã dùng thứ không sạch sẽ với Tạ Vân Tranh.
Còn định đưa nàng đến am ni cô tu hành.
Nếu không có dì ra mặt che chở, Kỷ Minh Châu cũng không dám nghĩ, kết cục của mình sẽ thê thảm đến mức nào.
Tuy sau này cũng chịu rất nhiều khổ cực, nhưng so với việc đi am ni cô, tình hình vẫn tốt hơn nhiều.
Con trai ruột giữ mình trong sạch, sai đều là người khác.
Đây chính là thái độ của Quận chúa nương nương.
Tính khí của ba người có mặt ở đây, Kỷ Minh Châu hiểu rõ trong lòng, liền cũng không mạo muội mở miệng nói chuyện.
Ngồi ngay ngắn tại chỗ, tĩnh quan kỳ biến.
Nàng càng trầm tĩnh, ánh mắt của An Hòa Quận chúa càng không thiện chí.
Hóa ra đây còn là một kẻ khó đối phó.
Nếu thật sự có vướng mắc với A Tranh, e là không dễ đuổi đi như vậy.
Ánh mắt lạnh đến cực điểm, khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười, vẫy vẫy tay với Kỷ Minh Châu.
“Minh Châu con đến đúng lúc lắm, mau đến giúp bá mẫu xem danh sách, con thấy cô nương nhà nào thích hợp làm con dâu cho A Tranh.”
Lúc đến Tạ gia ba năm trước, trước mặt tất cả mọi người, Quận chúa bảo nàng theo bọn trẻ nhị phòng, gọi bà một tiếng bá mẫu.
Lúc đó Kỷ Minh Châu nơm nớp lo sợ, tưởng mình nhận được sự yêu thương của trưởng bối.
Sau này tình cờ gặp trong hoa viên, nàng lại gọi bá mẫu, Quận chúa nương nương không đáp lời nàng.
Kỷ Minh Châu liền biết, là nàng tự mình đa tình rồi.
Lúc này lại nhắc đến xưng hô này, Kỷ Minh Châu trong lòng chẳng hiểu sao có chút buồn cười.
Trên đời làm gì có nhiều chân tình đến thế, chẳng qua đều là diễn kịch mà thôi.
Có thể được dì đối xử chân thành, đây đã là phúc khí to lớn, nàng vốn không nên mơ tưởng những thứ khác.
Kỷ Minh Châu đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng, đến bên cạnh Quận chúa.
Nhất cử nhất động đều mang phong thái thục nữ.
Đoan trang, tao nhã.
Cộng thêm dung mạo diễm lệ, e rằng đứng giữa đám quý nữ, nàng cũng là người thu hút ánh nhìn nhất.
Lão Thái quân đang quan sát Kỷ Minh Châu.
Trong lòng hơi kinh ngạc, hóa ra ở nơi bà không để ý, Kỷ Minh Châu đã trổ mã thành dáng vẻ yêu kiều thướt tha rồi.
Thảo nào Tuyên ca nhi lại để tâm đến nó như vậy, e là đã giấu giếm tâm tư đó.
Lão Thái quân không muốn làm quá tuyệt tình, cũng không muốn để con dâu thứ hai khó xử.
Nhưng có những chuyện, không thể mặc kệ cho nó phát triển.
Xoay chiếc vòng ngọc trên cổ tay, nếu Kỷ Minh Châu đủ thức thời, thì có thể giữ lại Quốc công phủ, làm thiếp cho Tuyên ca nhi.
Không phải bà cố ý hà khắc với hậu duệ tướng môn, chỉ trách phụ thân Kỷ Minh Châu mất sớm.
Quyền thế thay đổi, trong kinh thành làm gì còn chỗ cho Kỷ gia lên tiếng?
Kỷ Minh Châu muốn làm chính thất nương tử, thì cũng chỉ có những kẻ sa sút và tiểu môn tiểu hộ mới dung nạp nó.
Tạ gia trăm năm cơ nghiệp, ngay cả mấy đứa thứ tử cũng là hướng tới tiền đồ.
Nhà huân quý đâu phải không có thứ nữ, cho dù cưới vợ cho thứ tử, cũng không đến lượt Kỷ Minh Châu không có gì trong tay.
Lão Thái quân nghiêng đầu, nở nụ cười hiền từ.
“Minh Châu năm nay cũng cập kê rồi nhỉ, đợi hôn sự của hai huynh đệ A Tranh định xong, tổ mẫu sẽ giúp con chọn một gia đình tốt, lại thêm cho con vài rương của hồi môn, nở mày nở mặt mà xuất giá.”
An Hòa Quận chúa cười nói: “Cũng không nhất thiết phải kéo dài lâu như vậy, nếu Minh Châu vội gả chồng, ngày mai ta sẽ mời những tiểu lang quân thích hợp đến, để Minh Châu từ từ chọn.”
“Thế thì tốt quá, đỡ cho đệ muội con cứ đắn đo, mãi không đưa ra được quyết định, độ tuổi đẹp nhất của nữ tử, tuyệt đối không thể để con bé bị lỡ dở, nếu không trăm năm sau, dưới suối vàng gặp phụ mẫu Minh Châu, ta đều thấy không còn mặt mũi nào.”
Nụ cười trên mặt An Hòa Quận chúa càng sâu hơn, có Lão Thái quân đứng về phía bà, chuyện sẽ dễ làm rồi.
Liếc nhìn Kỷ Minh Châu, nó tốt nhất là không có tâm tư mờ ám, nếu không…
Cứ đợi gả cho kẻ hoàn khố, cả đời chịu khổ chịu nạn đi.
Thân thiết kéo tay Kỷ Minh Châu, bảo nha hoàn đặt danh sách trước mắt nàng.
“Những cô nương tốt trong kinh thành đều ở đây cả rồi, bọn họ hoặc là có tài danh vang xa, hoặc là trinh tĩnh hiền thục, ai nấy đều là cô nương tốt, làm ta đau đầu chết đi được, không biết nên chọn ai làm con dâu, con cho ý kiến cho ta xem, cảm thấy ai tốt nhất, ngày mai ta sẽ gửi thiếp mời cho người ta, sắp xếp chuyện xem mắt.”
Lão Thái quân bổ sung: “Chọn cho Tuyên ca nhi một người nữa, hai huynh đệ trước sau thành thân, cũng coi như là song hỷ lâm môn.”
Tạ Vân Tranh nghe mà cau mày: “Tổ mẫu, mẫu thân, chuyện cưới vợ không vội.”
An Hòa Quận chúa trách móc: “Rốt cuộc là con không vội, hay là muốn chừa cơ hội cho người khác?”
“Cơ hội gì?”
Quận chúa ái chà một tiếng, như hờn như oán: “Mẫu thân, người xem tên ngốc này, đều bị người ta nhào vào lòng bao nhiêu lần rồi, mà đầu óc vẫn chưa thông suốt.”
Lão Thái quân tán thành: “Mẹ con nói đúng, chính là phải thành thân mới có thể dập tắt tâm tư của một số người.”
Kỷ Minh Châu siết chặt khăn tay, cảm giác nhục nhã trào dâng khắp toàn thân.
Nàng từng nghĩ Lão Thái quân và Quận chúa nương nương sẽ cảnh cáo nàng, nhưng không ngờ bọn họ lại nói như vậy.
Kiếp này, nàng không hề bộc lộ tâm ý.
Càng không bị người ta tính kế, leo lên giường của Tạ Vân Tranh.
Tại sao bọn họ lại sỉ nhục nàng như vậy?
Tạ Vân Tranh định phản bác, vừa ngước mắt lên, lập tức ngẩn người.
Kỷ Minh Châu rũ mắt, từ góc độ của hắn, nhìn thấy rõ ràng đôi mắt long lanh ngấn nước của nàng.
Nàng đây là… khóc rồi?
Ngực bất giác thắt lại, giống như bị kim đâm.
Không đau, nhưng Tạ Vân Tranh biết, đó hoàn toàn không phải là ảo giác của hắn.
Hắn không hiểu sao mình lại có cảm giác này, rõ ràng hắn và Kỷ Minh Châu không hề thân thiết.
Sờ sờ ngực, chắc chắn là do vết thương chưa lành.
Không muốn bị Kỷ Minh Châu ảnh hưởng nữa, Tạ Vân Tranh đứng dậy bỏ đi: “Chuyện cưới vợ con tự có tính toán, không cần lo lắng thay con.”
Nói xong, Tạ Vân Tranh sải bước rời đi.
Lúc ra khỏi cửa rẽ ngoặt, ánh mắt lại một lần nữa dừng trên người Kỷ Minh Châu.
Nàng phải chịu tai bay vạ gió, bị người ta chèn ép giữa chốn đông người.
Lạc lõng như vậy.
Bất lực như vậy.
Hình như là rất đáng thương.
Ngón tay Tạ Vân Tranh cuộn lại, hắn vốn không phải người tốt, lại cần gì phải làm bộ làm tịch, cứu nàng rời đi.
Hắn cứ thế bỏ đi, An Hòa Quận chúa tức giận đặt mạnh chén trà xuống.
“Mẫu thân, người xem nó kìa, cứng mềm đều không chịu, khuyên can thế nào cũng không nghe, chẳng lẽ thật sự muốn cả đời ế vợ sao?”
Lão Thái quân cũng đau đầu: “Sớm biết như vậy, ban đầu nên đến Thái phó phủ cầu thân, nó cũng không đến mức biến thành như thế này.”
Nói đến đây, An Hòa Quận chúa liền chột dạ.
Ban đầu là bà chướng mắt Đỗ Bội Lan, muốn chọn con dâu từ hoàng thân quốc thích…
Giọng điệu không còn cứng rắn: “Đỗ Bội Lan kia còn lớn hơn A Tranh hai tuổi, đợi A Tranh có thể cưới vợ, nó đã thành gái lỡ thì rồi, chúng ta không đi cầu thân, đó là vì muốn tốt cho nó.”
“Hơn nữa A Tranh chưa bao giờ nói thích nó, đó đều là chuyện đồn thổi vô căn cứ.”
Không ai dồn sự chú ý lên người mình, Kỷ Minh Châu nhân cơ hội lau khóe mắt.
Lại một lần nữa nghe thấy cái tên Đỗ Bội Lan, nàng vẫn hoảng hốt một chớp mắt.
Không bao lâu nữa, người đó có thể về kinh rồi.
Tạ Vân Tranh có quyền có thế, kiếp này không có hòn đá ngáng đường là nàng, hắn chắc chắn có thể như nguyện ôm được mỹ nhân về.
Không muốn bị Kỷ Minh Châu xem trò cười, cộng thêm mục đích cảnh cáo đã đạt được, An Hòa Quận chúa bảo nàng rời đi trước.
Kỷ Minh Châu không có sở thích chịu nhục, không chút do dự rời đi.
An Hòa Quận chúa chậc một tiếng.
Nha đầu này tính khí thật lớn, chẳng qua chỉ là cảnh cáo nó hai câu, vậy mà lại khóc.
Không để chuyện này trong lòng.
Chỉ vào danh sách: “Mẫu thân, đây cũng là cô nương của Đỗ gia, dung mạo có vài phần nét giống với Đỗ Bội Lan, để A Tranh và nó gặp mặt, người thấy thế nào?”
Nếu A Tranh ái mộ Đỗ Bội Lan, nhìn thấy người giống nó, chắc chắn sẽ nhìn bằng con mắt khác.
Giọng điệu Lão Thái quân chần chừ: “Thái độ của A Tranh con cũng thấy rồi, nó sẽ đi gặp sao?”
Ánh mắt An Hòa Quận chúa khẽ động: “Hoa mai ngoài thành đang nở rộ, để A Tranh và Tuyên ca nhi đưa mấy muội muội ra ngoài thành ngắm cảnh đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)