Quốc công phủ ở phía đông thành, xung quanh đều là nhà của huân quý.
Cách khu chợ sầm uất một đoạn đường rất dài, ra cửa phải ngồi xe ngựa.
Sự cố lần trước đã để lại nỗi ám ảnh cho Kỷ Minh Châu, còn chưa bước vào khoang xe, đã có cảm giác bất lực khó thở.
Vết thương sau gáy đã lành, nhưng phần tóc bị cạo đi vẫn chưa mọc lại.
May mà tóc nàng dày, cộng thêm Kim Tử khéo tay, búi tóc vừa vặn che đi vết sẹo sau gáy, mới không đến mức lộ ra dáng vẻ chật vật.
Lúc lên xe ngựa, Kỷ Minh Châu không kìm được mà nghĩ, nếu xe ngựa lại lật, lần này nàng còn có thể mạng lớn mà sống sót không?
“Minh Châu tỷ tỷ, sao còn chưa lên, có phải trong người không khỏe không?”
Tạ Vân Lăng thoạt nhìn vô tư vô lo, thực ra vô cùng tinh tế, rất nhanh đã phát hiện ra điểm không bình thường của Kỷ Minh Châu.
“Có phải vết thương chưa lành hẳn, đầu lại chóng mặt rồi không?”
Kỷ Minh Châu lắc đầu: “Không sao, chỉ là đột nhiên nghĩ đến Nhị ca đi biên quan, cũng không biết là cưỡi ngựa, hay là ngồi xe ngựa.”
Tạ Vân Lăng mới không quan tâm huynh trưởng ruột của mình đi biên quan thế nào, đại nam nhân mình đồng da sắt, chịu chút khổ cũng chẳng sao.
“Thật sự không sao chứ?”
Trước mặt muội muội, Kỷ Minh Châu sao có thể để lộ sự nhút nhát?
Gõ gõ trán nàng: “Còn lề mề nữa, trời tối mất thôi.”
Tạ Vân Lăng cẩn thận đánh giá sắc mặt nàng, không phát hiện ra điểm bất thường, lúc này mới yên tâm.
Dặn phu xe: “Đánh xe chậm một chút, đừng va chạm với người ta.”
Lần trước ra cửa đã rất xui xẻo, lần này nếu lại gặp phải chuyện xui xẻo, sau này các nàng vẫn là ở lại trong phủ cho xong.
Tạ Vân Lăng nghĩ như vậy.
…
Trạch viện của Trịnh gia cách Quốc công phủ rất xa, nhưng Đỗ Bội Lan đã phái người luôn lưu ý động tĩnh của người trong phủ.
Vì vậy, Kỷ Minh Châu vừa ra cửa nàng ta đã nhận được tin tức.
Dạo trước, nghe nói kế mẫu và An Hòa Quận chúa đã gặp mặt, Đỗ Bội Phương còn dăm bữa nửa tháng chạy đến Quốc công phủ, nàng ta đã đứng ngồi không yên rồi.
Vài lần muốn đi thăm Kỷ Minh Châu, mượn cớ làm thân với người nhà họ Tạ, nhưng đều bị nàng dùng cớ dưỡng bệnh từ chối.
Vì tài danh vang xa, từ nhỏ đến lớn, Đỗ Bội Lan chưa từng phải chịu sự lạnh nhạt này.
Hết lần này đến lần khác bị Kỷ Minh Châu làm mất mặt, nàng ta thật sự muốn đi gặp người này một chút.
Rõ ràng là một cô nhi không nơi nương tựa, lấy đâu ra vẻ kiêu kỳ lớn đến thế, ngay cả mặt mũi của nàng ta cũng không nể?
Đỗ Bội Lan cất bước liền muốn ra khỏi phủ, nhưng nhớ lại đánh giá của Tiêu Phi Tuyết về Kỷ Minh Châu.
Không muốn bị yếu thế, lại quay về phòng trang điểm chải chuốt lại.
Nhìn người trong gương, suy nghĩ của Đỗ Bội Lan dần trôi xa.
Đỗ Bội Lan đột nhiên có chút nhụt chí.
Tiểu cô nương trẻ tuổi, cho dù không có dung nhan khuynh thành, chỉ riêng điểm kiều tiếu đáng yêu này, cũng đủ để khiến nam nhân say mê.
Đối đầu với Kỷ Minh Châu, nàng ta thật sự có phần thắng sao?
Mai Hương là nha hoàn tâm phúc của Đỗ Bội Lan, từ nhỏ đã theo hầu hạ bên cạnh nàng ta.
Thấy phu nhân nhà mình ôm mặt, thất hồn lạc phách soi gương, liền biết nàng ta đang nghĩ gì.
Làm như vô tình nói: “Thế tử gia phẩm tính cao khiết, loại yêu tinh hồ ly hoặc nhân đó, Thế tử gia mới không thèm để mắt, dẫn ra ngoài giao thiệp tiệc tùng, người không biết còn tưởng là Hoa khôi nương tử đến hầu rượu, ai cưới nàng ta, đều phải mất mặt lớn.”
Trước mắt mà xem, Đỗ Bội Phương là mối đe dọa lớn hơn.
Nhưng vì giấc mộng đó, Đỗ Bội Lan luôn cảm thấy Kỷ Minh Châu mới là đối thủ lớn nhất.
Đã là tình địch, nàng ta liền không có cách nào dùng tâm thái bình thường đối đãi với Kỷ Minh Châu.
Sầu não nói: “Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, A Tranh là không gần nữ sắc, nhưng nếu người đó ngay cả da mặt cũng không cần, ta thật sợ có một ngày sẽ để nàng ta đạt được mục đích.”
“Nàng ta mới cập kê, có khối thời gian để lấy lòng A Tranh, nhưng ta đã không còn trẻ nữa, không có nhiều thời gian như vậy để hao tổn với nàng ta.”
Đỗ Bội Lan cẩn thận đánh giá mày mắt của mình, cho dù chăm sóc kỹ lưỡng, vẫn có dấu vết của năm tháng.
Đôi mắt không còn trong veo, da dẻ cũng không săn chắc như tiểu cô nương.
Nếu Kỷ Minh Châu chỉ là một tiểu cô nương bình thường, nàng ta còn có thể dùng khí thế áp chế đối phương.
Nhưng mỹ nhân vốn đã tỏa sáng rực rỡ, khiến người ta nhìn thấy đã nảy sinh lòng kiêng dè.
Đỗ Bội Lan một mặt cảm thấy Kỷ Minh Châu là bình hoa rỗng tuếch, không đáng e ngại.
Một mặt lại vì sự trẻ trung xinh đẹp của đối phương mà lo âu.
Còn chưa chính thức giao phong, đã sinh ra sự chán nản.
Mai Hương trước đây ở Kinh thành có nam tử ái mộ, đối phương là tiên sinh dạy học, xuất thân từ gia đình bách tính bình thường.
Thân là đại nha hoàn của đích nữ Thái phó, Mai Hương gả cho thiếu gia nhà tiểu môn tiểu hộ đều được, xứng với một tiên sinh dạy học, đó là dư dả.
Đáng tiếc lúc đó tiên sinh dạy học đã có hôn ước, mà nàng ta cũng bồi giá đến Giang Nam.
Nay về kinh, mới biết nam tử ái mộ đã sớm góa vợ.
Mai Hương động lòng rồi, nàng ta muốn ở lại Kinh thành.
Hơn nữa không thể mất đi chỗ dựa, cho nên phu nhân cũng phải ở lại trong Kinh thành.
Ôn tồn khuyên nhủ: “Phu nhân, người không thể suy nghĩ cực đoan, Thế tử gia không phải là người ham muốn vẻ ngoài trẻ trung, Kỷ Minh Châu kia có lấy lòng thế nào cũng vô dụng.”
Nói xong, còn hung hăng trào phúng: “Ai mà chưa từng trẻ trung, chuyện này có gì đáng đắc ý? Trừ phi Kỷ Minh Châu sống không quá hai mươi, nếu không thật sự lấy sự trẻ trung làm vốn liếng, đó mới là trò cười!”
Đỗ Bội Lan đột nhiên cười thành tiếng.
Chẳng phải là sống không quá hai mươi sao, trong giấc mộng đó, Kỷ Minh Châu đã sớm chết rồi.
Nàng ta vừa về Kinh thành không lâu, còn chưa kịp gặp mặt nàng, Kỷ Minh Châu đã rơi vào kết cục một thi hai mạng.
Đáng tiếc giấc mộng đó quá ngắn, chuyện phía sau không mơ thấy.
Đỗ Bội Lan thầm nghĩ, không còn hòn đá ngáng đường Kỷ Minh Châu này, nàng ta và A Tranh hẳn là đã nên duyên vợ chồng rồi nhỉ?
Bọn họ đã xa nhau nhiều năm như vậy, không thể bỏ lỡ nữa.
Dùng sức thở ra một hơi, cuối cùng cũng điều chỉnh tốt biểu cảm.
Mai Hương cười nịnh nọt: “Phu nhân đừng quên, người trước đây chính là mỹ nhân nức tiếng trong Kinh thành, cộng thêm vẻ tài hoa này của người, mặc cho Kỷ Minh Châu kia có xinh đẹp đến đâu, bị người làm nền, nàng ta chắc chắn sẽ trông vô cùng tầm thường dung tục, nói câu khó nghe, Kỷ Minh Châu chính là con gà rừng sa cơ, sao xứng so với phượng hoàng trên cành?”
Trong lòng Đỗ Bội Lan một trận khoan khoái.
Nhưng vẫn mắng một câu: “Kỷ cô nương dẫu sao cũng là hậu duệ của tướng môn, sao có thể bất kham như vậy, sau này đừng nói những lời hạ thấp nàng nữa, truyền ra ngoài người khác lại tưởng ta có địch ý với nàng.”
Mai Hương liên tục gật đầu: “Nô tỳ nhớ rồi, sẽ không làm mất mặt người.”
Có những lúc thái độ của hạ nhân, chính là thái độ của chủ tử.
Mai Hương nói năng không kiêng dè, trong mắt người khác chính là Đỗ Bội Lan nàng ta không biết quản giáo nha đầu.
Chải chuốt xong, Đỗ Bội Lan thay một bộ y phục màu nguyệt bạch.
Vòng eo siết chặt thon thả, lúc đi lại như liễu rủ trong gió, trên mặt trang điểm nhẹ, vẻ ảm đạm thiếu sức sống đã vơi đi quá nửa.
Mai Hương thầm nghĩ: Người xưa nói muốn xinh đẹp thì mặc đồ trắng thanh nhã, lời này thật không sai chút nào.
Trước mắt phu nhân giống như nhành tơ hồng yếu đuối không thể tự lo liệu, nếu Thế tử gia nhìn thấy, chắc chắn sẽ đau lòng không thôi.
Đau lòng cũng là một loại động lòng.
Chỉ cần Thế tử gia đau lòng, rước phu nhân qua cửa, đó chính là chuyện nước chảy thành sông!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
