An Hòa Quận chúa thiết yến chiêu đãi Đỗ phu nhân tại phủ.
Người tinh ý đều nhìn ra được, hai nhà này đã có ý định liên hôn.
Sau ngày hôm đó, Kỷ Minh Châu đã vài lần chạm mặt Đỗ Bội Phương trong phủ, đối phương đến để trò chuyện cùng An Hòa Quận chúa, nghiễm nhiên đã có dáng vẻ của con dâu tương lai.
Con dâu đích thân tuyển chọn, An Hòa Quận chúa cũng rất hài lòng.
Mỗi lần Đỗ Bội Phương đến, đều sẽ thưởng cho kẻ hầu người hạ rất nhiều món đồ.
Đãi ngộ này, Kỷ Minh Châu của kiếp trước chưa từng được trải nghiệm.
Kiếp này nàng cũng không hâm mộ.
Chỉ là không biết Đỗ Bội Phương có thể thuận lợi trở thành Thế tử phu nhân hay không.
Nếu thật sự thành, Đỗ Bội Lan còn có thể cùng “muội phu” của mình ngắm cảnh không?
Còn Tạ Vân Tranh, dưới áp lực của trưởng bối, hắn có còn giống như kiếp trước, phớt lờ thê tử của mình không?
Chỉ cần nghĩ đến những ngày tháng sau này của Tạ Vân Tranh không dễ chịu, Kỷ Minh Châu có chút hả hê.
Nàng vừa cười thành tiếng, liền thấy đương sự lạnh mặt, nhanh chóng đi ngang qua trước mắt nàng.
Kỷ Minh Châu lập tức thu lại nét mặt.
Hơi cúi đầu, cho đến khi người đi xa rồi, lúc này mới dẫn Kim Tử tiếp tục dạo hoa viên.
Người đã đi khuất bóng dừng bước ở góc rẽ.
Ai cười cơ?
Tạ Vân Tranh lạnh lùng quét mắt nhìn y một cái, trầm mặt tiếp tục đi về phía Hạc Vũ đường.
Khoảng thời gian này hắn không ở Kinh thành, nhưng chuyện trong phủ đã sớm truyền đến tai hắn.
Nghe nói Lão Thái quân và mẫu thân đã gặp nữ nhi nhà họ Đỗ, còn tặng trọng lễ cho nàng ta, có ý định định ra hôn sự.
Hắn sẽ không cưới Đỗ Bội Phương, nếu trưởng bối khăng khăng làm theo ý mình, hắn cũng không chắc mình sẽ làm ra chuyện gì.
Nghĩ đến chuyện hôn nhân, Tạ Vân Tranh liền thấy phiền lòng.
Đến mức khoảng thời gian ở bên ngoài, hắn gần như không nghỉ ngơi.
Nghỉ ngơi không tốt, khí thế trên người hắn càng lạnh lẽo.
Thấp thoáng, còn lộ ra khí tức âm u.
Thiên Thủy thân là gã sai vặt hầu hạ cận thân, cảm nhận chân thực nhất.
Thế tử gia hình như ngày càng tính khí thất thường rồi!
Cùng ngày, Tạ Vân Tuyên vẫn luôn ở ngoài thành cũng theo đó hồi phủ.
Cho dù đã qua lâu như vậy, hắn vẫn không thể buông bỏ chuyện say rượu dọa Kỷ Minh Châu chạy mất ngày hôm đó.
Trước khi hồi phủ hắn đã nghĩ kỹ rồi, muốn bày tỏ tâm ý với Minh Châu.
Nếu nàng chấp nhận, hắn có loại bỏ muôn vàn khó khăn cũng phải cưới Minh Châu làm thê.
Nếu nàng không chấp nhận, vậy hắn liền lùi về vị trí ca ca, sau này sẽ không làm nàng khó xử nữa.
Tạ Vân Tuyên đã đưa ra quyết định, cuối cùng cũng sắp bước ra bước đầu tiên.
Không ngờ vừa hồi phủ đã nghe thấy tin dữ.
Không thể tin nổi hỏi: “Người nói cái gì?”
Quan thị hồ nghi: “Minh Châu gả cho người ta, lại không phải ép con cưới vợ, sao lại giống như bị sét đánh vậy?”
Tạ Vân Tuyên trong lòng sốt ruột: “Muội ấy sao có thể gả cho người ta?”
“Năm nay con bé đã cập kê, sao không thể gả cho người ta?”
Nói xong, Quan thị cũng nhận ra vấn đề.
Bảo đại nha hoàn ra ngoài canh chừng, không cho phép người không phận sự đến gần.
“Nương, con muốn cưới Minh Châu.”
Tạ Vân Tuyên nói như đinh đóng cột, trong mắt ngoài sự kiên định, còn có sự hối hận.
Nếu hắn sớm bày tỏ tâm ý, mẫu thân cũng sẽ không hứa gả Minh Châu đi.
May mà vẫn chưa định thân, mọi chuyện vẫn còn kịp.
Quan thị sắc mặt nghiêm túc: “Con muốn cưới Minh Châu?”
“Vâng.”
“Vâng vâng vâng! Ta thấy con là đầu óc phát sốt rồi!”
Quan thị ngày thường rất dễ nói chuyện, lúc này lại nổi giận.
“Minh Châu chỉ coi con là ca ca, con đột nhiên nói muốn cưới con bé, là muốn hủy hoại tình cảm giữa hai đứa sao?”
Lời này giống như dao găm, đâm vào tim Tạ Vân Tuyên.
Hắn đương nhiên biết Minh Châu đối với hắn không có tình cảm nam nữ, nếu không, hắn còn đợi đến hôm nay sao?
Cứng cổ nói: “Tình cảm có thể bồi dưỡng, hơn nữa con lại không phải ca ca ruột của muội ấy, con sao không thể cưới muội ấy?”
Quan thị tức giận muốn véo tai hắn.
“Con có từng nghĩ tới, Lão Thái quân và phụ thân con sẽ không đồng ý mối hôn sự này sao? Đến lúc đó con muốn để Minh Châu kẹt ở giữa, bị người nhà họ Tạ các con làm khó sao?”
“Con sẽ giải quyết vấn đề, sẽ không để muội ấy chịu tội.”
“Con đúng là ngây thơ!”
Tạ Vân Tuyên tưởng rằng, chỉ cần mình bày tỏ tâm ý, cho dù người khác đều phản đối, mẫu thân cũng sẽ đứng về phía hắn.
Không ngờ sự thật lại trái ngược với tưởng tượng của hắn.
Hắn nghĩ không ra nguyên nhân: “Nương, người không phải rất thích Minh Châu sao?”
“Chính vì thích con bé, ta mới không thể để mặc con làm bậy, nếu hai đứa tình đầu ý hợp thì cũng thôi, nhưng sự thật không phải như vậy, mối hôn sự này ta tuyệt đối không đồng ý, con sớm từ bỏ ý định này đi.”
Tạ Vân Tuyên không phải là người dễ dàng bỏ cuộc.
“Con có thể thu tâm, nhưng tiền đề là Minh Châu bày tỏ rõ ràng, muội ấy không muốn gả cho con!”
Quan thị bị hắn chọc tức: “Con còn muốn đi bày tỏ tâm ý với con bé sao?”
“Có gì không thể?”
“Con đây là đang làm khó con bé!”
“Có làm khó hay không, người nói không tính.”
Tạ Vân Tuyên đứng dậy liền đi, không màng đến tiếng gọi của Quan thị ở phía sau.
Lúc này hắn chỉ có một ý niệm.
Đến Tiêu Tương viện tìm Minh Châu, bày tỏ tâm ý với nàng.
Bất kể Minh Châu cho hắn đáp án gì, hắn đều có thể chấp nhận.
Đến Tiêu Tương viện, không thấy người.
Nghe nói nàng đi dạo hoa viên rồi, Tạ Vân Tuyên lại tìm tới.
Có lẽ là oan gia ngõ hẹp, Kỷ Minh Châu chuẩn bị về Tiêu Tương viện, lại một lần nữa chạm mặt Tạ Vân Tranh.
Đối phương từ Hạc Vũ đường đi ra, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
Có thể khiến hắn có phản ứng lớn như vậy, nghĩ đến là trưởng bối đã gây áp lực, muốn hắn đồng ý cưới Đỗ Bội Phương.
Những chuyện này không liên quan đến nàng, Kỷ Minh Châu hành lễ một cái liền muốn đi.
Tạ Vân Tranh lại không buông tha.
Xua lui hạ nhân đi theo, từng bước ép sát.
Ánh mắt hắn bức người, gắt gao nhìn chằm chằm Kỷ Minh Châu, giống như mãnh thú nhìn thấy con mồi.
Kỷ Minh Châu da đầu tê dại, không biết người này lại phát điên cái gì, muốn bày sắc mặt dọa dẫm nàng.
Đoán không ra tâm tư của Tạ Vân Tranh, nàng dứt khoát không đoán.
Cúi đầu, không nhìn thẳng vào mắt Tạ Vân Tranh, cũng không chủ động mở miệng nói chuyện.
Trong tầm mắt xuất hiện một đôi giày nam, dùng chỉ vàng thêu tường vân, tôn quý xa hoa, giống hệt như thân phận của hắn.
Kỷ Minh Châu bất giác nhớ lại vào lúc không thích hợp này, kiếp trước nàng cũng làm cho Tạ Vân Tranh một đôi giày.
Vì thế, còn đâm sưng cả mười đầu ngón tay.
Hắn vốn không thiếu vật ngoài thân, cũng chẳng hề bận tâm đến tấm chân tình của nàng.
Lúc đó nàng đúng là đau lòng uổng công.
“Vừa rồi ngươi cười cái gì?”
Kỷ Minh Châu ngẩn người, miệng đã nhanh hơn một bước thốt ra tiếng lòng.
“Ngươi có phải đầu óc có bệnh không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
