Quan thị lo lắng Lão Thái quân và Quận chúa nương nương sẽ có ý kiến.
Cũng không biết Tạ Vân Tranh đã nói gì với họ, không ai đến gây sự.
Thế là, Kỷ Minh Châu được sắp xếp ở lại Đông viện.
Nàng bị thương nặng, cần tĩnh dưỡng, ngoại trừ Kim Tử và y nữ, Quan thị không cho phép người khác đến quấy rầy Kỷ Minh Châu.
Nhìn thấu ý tứ của Lão Thái quân, biết người già không muốn Minh Châu và các nam nhi trong nhà qua lại mật thiết.
Quan thị liền không phái người ra ngoài thành, truyền tin cho Tạ Vân Tuyên.
Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, trước mắt quan trọng nhất là để Minh Châu khỏe lại.
Hôn mê ba ngày, Kỷ Minh Châu mới mơ màng tỉnh lại.
“Kim Tử...”
Thể lực cạn kiệt, giọng nói cũng nhỏ như muỗi kêu.
Trong phòng tĩnh mịch, giữa ánh nến lay động, một bóng người cao lớn, thấp thoáng, đi về phía nàng.
Đó là vóc dáng của nam nhân.
Kỷ Minh Châu bị dọa giật mình, ý thức trong nháy mắt trở nên tỉnh táo.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã nhợt nhạt, vì kinh hãi, hoàn toàn không còn chút giọt máu nào.
Đợi nhìn rõ dáng vẻ của nam nhân, Kỷ Minh Châu theo bản năng nhíu mày: “Tạ Vân Tranh, sao ngươi lại ở đây?”
Câu hỏi này, Tạ Vân Tranh cũng không trả lời được.
Hắn chỉ biết mấy ngày nay, hễ Kim Tử đi sắc thuốc, hắn đều sẽ đến canh chừng Kỷ Minh Châu.
Thỉnh thoảng lại thăm dò hơi thở của nàng, chỉ sợ nàng lặng lẽ không còn nữa.
Trước khi Kim Tử trở về, lại lặng lẽ rời đi.
Chuyện này chỉ có mình hắn biết, ngay cả Thiên Thủy và Tịch Ngọc cũng bị giấu giếm.
Bị Kỷ Minh Châu đề phòng nhìn chằm chằm, Tạ Vân Tranh bỗng dưng chột dạ.
Lưng thẳng tắp, ánh mắt lạnh lùng xa cách: “Gọi thẳng tên họ của bản thế tử, Kỷ Minh Châu, lá gan của ngươi lớn thật đấy!”
Kỷ Minh Châu cười gằn: “Ngươi không hiểu sao lại xuất hiện trong phòng ta, ta còn phải cung nghênh sự giá lâm của ngươi sao?”
Nghĩ đến lúc xảy ra chuyện, Tạ Vân Tranh nhường đại phu cho Đỗ Bội Lan, vẻ mặt Kỷ Minh Châu càng trở nên lạnh nhạt.
Tạ Vân Tranh không thích thái độ của nàng.
“Ngươi có muốn mở mắt ra nhìn xem, đây là đâu không?”
Trong lòng Kỷ Minh Châu đánh thịch một tiếng.
Không cần nhìn quanh cả phòng, chỉ cần cách trang trí trên trần nhà cũng đủ để nàng nhận ra.
Nơi này là Đông viện.
Là địa bàn của Tạ Vân Tranh.
Bàn tay đặt trên chăn hơi siết chặt: “Thế tử gia, người dọa người sẽ dọa chết người đấy.”
“Cho nên bản thế tử giữ ngươi ở lại đây dưỡng bệnh, lại thành lỗi của ta sao?”
Dáng vẻ không buông tha của hắn đã dứt khoát châm một mồi lửa trong lòng Kỷ Minh Châu.
“Thế tử gia, là ngài nhường đại phu của ta cho người khác, ta xuất hiện ở đây, có lẽ cũng là chủ ý của ngài, từ đầu đến cuối, ta chưa từng cầu xin ngài điều gì.”
Mặc dù không ôm hy vọng với Tạ Vân Tranh, nhưng nghĩ đến mạng sống của mình bị người ta coi như cỏ dại, tùy ý chà đạp, trong lòng Kỷ Minh Châu vẫn chua xót không thôi.
Da dẻ nàng vốn dĩ được chăm chút tốt, trắng trẻo mịn màng, vừa tủi thân là mũi và hốc mắt đều đỏ lên.
Tạ Vân Tranh mím môi, không biết nên giải thích thế nào.
Hắn xưa nay không quan tâm đến cách nhìn của người khác, lần này lại nhịn không được cúi đầu.
“Xin lỗi, ta tưởng thương thế của ngươi không nghiêm trọng.”
Kỷ Minh Châu cười tự giễu một tiếng.
Lúc đó nàng đều kêu đau rồi, hắn vẫn cảm thấy không nghiêm trọng, nói cho cùng chính là không quan tâm mà thôi.
Nếu đổi thành vị Trịnh phu nhân kia, nói không chừng xước chút da, Tạ Vân Tranh đều có thể sốt ruột đến phát điên.
Cướp đi đại phu của nàng ta sao?
Điều này căn bản là không thể!
“Ngài chính là thấy ta dễ bắt nạt.”
Bất kể là kiếp trước, hay là kiếp này, hắn đều là Tạ Vân Tranh máu lạnh vô tình kia.
Chỉ có Đỗ Bội Lan mới nhận được sự thiên vị của hắn.
Còn nàng Kỷ Minh Châu sống hay chết, hắn căn bản không để trong lòng.
Nhìn vẻ tủi thân, tự giễu của nàng, Tạ Vân Tranh hoảng hốt một thoáng.
Hắn chưa từng nghĩ đến việc bắt nạt Kỷ Minh Châu.
Nếu không cũng sẽ không đưa người về phủ cứu chữa.
Muốn giải thích, lại không biết nên bắt đầu từ đâu, chỉ có thể tiếp tục dùng thái độ lạnh như băng dọa dẫm Kỷ Minh Châu.
“Ý của ngươi là bản thế tử làm sai rồi?”
Kỷ Minh Châu hít một hơi: “Người có phân biệt thân sơ, ta và ngài không có tình nghĩa gì, ngài chọn Trịnh phu nhân là điều nên làm.”
“Ngươi vẫn cảm thấy ta làm sai rồi.” Tạ Vân Tranh nói một cách chắc nịch.
Cái gì mà phân biệt thân sơ, đều là nói hươu nói vượn.
Thương thế của ai nghiêm trọng thì nhường đại phu cho người đó, hắn xưa nay đều hành sự như vậy.
Trong lòng bỗng dưng nảy sinh oán khí.
Hắn đúng là làm ơn mắc oán, cứu một kẻ vô ơn!
Đi qua đi lại hai bước tại chỗ, muốn nói chút gì đó, Kim Tử đã bưng thuốc đi vào.
Nhìn thấy Thế tử gia ở trong phòng, Kim Tử khiếp sợ không thôi, suýt chút nữa thì không bưng vững bát thuốc.
Không dám nhiều lời, Kim Tử khuỵu gối hành lễ.
Sau đó bước những bước nhỏ, đi nhanh đến bên giường.
“Biểu cô nương, người tỉnh rồi!” Kim Tử kích động hô lên.
Kỷ Minh Châu day day trán, đè nén cảm xúc bị Tạ Vân Tranh khơi dậy.
“Ta nằm bao lâu rồi?”
“Ba ngày.”
“Chẳng trách...”
Trên người không còn cơn đau thấu xương, nhưng vẫn không thoải mái, trên đầu đắp thuốc, cảm giác đặc biệt nặng nề.
Ngoại trừ nhắm mắt ngủ, những chuyện khác cái gì cũng không muốn để ý.
Nhưng Tạ Vân Tranh đứng bên cạnh, nàng ngay cả việc thả lỏng tâm trạng cũng không làm được.
“Biểu cô nương, đến lúc uống thuốc rồi.”
Kim Tử cầm thìa, muốn đút từng ngụm nhỏ cho Kỷ Minh Châu.
Người nằm sấp trên gối, trực tiếp nhận lấy bát, một hơi uống cạn sạch thứ nước thuốc đen ngòm.
Lúc Tạ Vân Tranh uống thuốc cũng làm như vậy, đối với hắn mà nói, thuốc có đắng đến mấy cũng chẳng là gì.
Nhưng Kỷ Minh Châu làm như vậy, trong lòng hắn lại gợn sóng.
Luôn cảm thấy nàng không nên như vậy.
Có lẽ nàng nên làm nũng ăn vạ, đòi mứt hoa quả từ người khác...
Nhưng nàng chẳng có chút tính khí nào, cứ thế uống cạn bát thuốc đắng ngắt.
Tạ Vân Tranh cảm thấy, nàng đây là đang chịu sự giày vò.
Hắn ngơ ngẩn nhìn Kỷ Minh Châu, đáy mắt mang theo một tia đau lòng, thoáng qua rồi biến mất.
Kỷ Minh Châu cảm thấy mình nhìn nhầm rồi.
Kiếp trước tâm trạng nàng không ổn định, ảnh hưởng đến thai nhi, một thời gian rất dài phải uống thuốc an thai.
Hiếm lắm mới gặp Tạ Vân Tranh một lần, nàng làm nũng với hắn, oán trách thuốc quá đắng, muốn hắn tự tay đút một viên mứt hoa quả.
Nhưng Tạ Vân Tranh chỉ lạnh lùng nhìn nàng.
Nói: “Kỷ Minh Châu, nàng đã không còn là trẻ con nữa.”
“Tất cả những chuyện này đều do nàng tự chuốc lấy, cho dù đắng đến mấy, nàng cũng phải nuốt xuống.”
“Uống thuốc cho tử tế, nếu hài tử của ta xảy ra chuyện, đừng trách ta không nể tình.”
Từ đó về sau, nàng uống thuốc đều rất dứt khoát, không bao giờ xa xỉ mong cầu Tạ Vân Tranh sẽ đau lòng cho nàng nữa.
Kiếp trước đã tạo thành thói quen, giờ đây uống thuốc, Kỷ Minh Châu chẳng còn cảm giác gì nữa.
Chỉ là trước mắt lù lù một người không muốn gặp, điều này khiến trong lòng nàng rất không thoải mái.
“Thế tử gia, ta muốn nghỉ ngơi rồi.”
Tạ Vân Tranh vốn dĩ cũng định rời đi, nhưng lời này từ miệng Kỷ Minh Châu nói ra, liền trở nên khó nghe.
Đôi mắt sâu thẳm híp lại: “Ngươi đang đuổi ta đi?”
“Không dám.”
Kỷ Minh Châu nhìn sang Kim Tử: “Ta nay đã khỏe nhiều, tiếp tục ở lại đây, sẽ làm phiền Thế tử gia, nhân lúc Thế tử gia chưa nghỉ ngơi, ngươi mau sai người khiêng cáng tới, chúng ta về Tiêu Tương viện.”
“Nhưng...”
“Không có nhưng nhị gì hết.”
Nàng không muốn nhìn thấy khuôn mặt đó của Tạ Vân Tranh, không muốn nghe thấy giọng nói của hắn, không muốn ở chung một phòng với hắn.
Cho dù chỉ là sống trong cùng một viện, cũng sẽ khiến nàng không thở nổi.
Cứ như quay lại kiếp trước.
Rõ ràng cách nhau gần như vậy, lại cách một rãnh sâu không thể vượt qua.
Khiến người ta hít thở không thông mà lại tuyệt vọng.
Quá khứ đau khổ đó, nàng không muốn nhớ lại nữa.
(Cảm ơn các bảo bối đã tặng phiếu, cảm ơn sự ủng hộ của các bạn, tiếp tục cắm đầu gõ chữ đây)
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
