Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Ba người hàn huyên đôi câu bên bờ rồi lên xe ngựa. Xe đi một lát, chẳng mấy chốc đã đến trước một tòa nhà với trụ cột chạm trổ tinh xảo. Khu nhà chiếm gần hết cả một con phố, trước cửa là đôi sư tử đá oai phong lẫm liệt, thể hiện rõ địa vị của chủ nhân.

Nhiều tiểu tư tiến lên đứng hầu. Nhị phu nhân nắm tay Tần Khả, cẩn thận dìu nàng xuống xe: “A Nguyên, chậm thôi con.”

Tần Khả biết, đây chính là cổng lớn nhà họ Tạ.

Trước cổng đã có vài người đứng chờ. Tạ Lan Y sớm đã không nhịn được, là người đầu tiên từ trong cổng lao ra: “Nhị thẩm!”

Tần Khả lập tức nghiêng đầu theo tiếng gọi, nhận ra chủ nhân của giọng nói này.

“Xem con bé Lan Y gấp gáp chưa kìa!”

Tạ Lan Y vội đỡ tay nàng: “Biểu muội không cần khách sáo như vậy! Cuối cùng muội cũng đến rồi, ta mong muội mãi!” Trong nhà họ Tạ chỉ có Tạ Lan Y là nữ hài, ngày thường khó tránh khỏi cô đơn.

“Lời này không sai đâu, Lan Y từ lúc nghe tin A Nguyên sắp vào kinh là ngày nào cũng mong ngóng, còn chuẩn bị rất nhiều quà nữa.” Người nói là Vương phu nhân.

“Mẫu thân!” Tạ Lan Y nũng nịu nhìn mẫu thân mình, dường như trách bà nhanh miệng.

Tần Khả vội hành lễ với Vương thị: “Đại cữu mẫu.” Nàng có chút bất ngờ vì được ưu ái, kiếp trước Đại cữu mẫu cũng đích thân ra đón nàng sao?

“Thôi, vào trong cả đi, mẫu thân còn đang đợi, chúng ta đừng đứng đây nói chuyện nữa.” Vương thị đã nói vậy, nghĩa là ngoài cửa không còn ai khác. Một tia mong đợi và căng thẳng dâng lên trong lòng Tần Khả, nàng cố gắng nhớ lại cảnh tượng gặp mặt người nhà kiếp trước, liệu Tạ Diệu có ở đó không.

Câu trả lời là không, hôm nay người trong phủ rõ ràng không đông đủ. Được Thanh Liên dìu, Tần Khả nhanh chóng đến sân của Thái phu nhân. Giữa sảnh đường, một lão phu nhân tóc bạc phơ hiển nhiên đã chờ từ lâu.

“Mẫu thân, con dâu đã về rồi ạ!”

“Tốt, tốt, về là tốt rồi. Đường xa vất vả, chắc con mệt lắm phải không?”

Nhị phu nhân mỉm cười: “Cũng không sao ạ, vì sợ mẫu thân sốt ruột nên không thấy mệt.”

“Con bé này, chỉ giỏi dẻo miệng!”

Trong lúc nói chuyện, Tần Khả đã đến trước mặt Thái phu nhân. Thanh Liên dìu nàng từ từ quỳ xuống, cất giọng mềm mại: “Ngoại tổ mẫu.”

Ánh mắt Thái phu nhân dừng lại trên người Tần Khả, đôi mắt của lão phu nhân lúc này cũng rưng rưng lệ: “Là A Nguyên phải không, đứng dậy đi con, đứa trẻ đáng thương… Mau đứng dậy cho ngoại tổ mẫu xem nào.”

Tần Khả được Thanh Liên đỡ dậy, từ từ đi đến bên cạnh Thái phu nhân. Mẫu thân của Tần Khả chỉ là biểu cô nương của Khánh Quốc Công phủ, tiếng “ngoại tổ mẫu” này là do cữu mẫu dặn nàng gọi. Sau này nàng sẽ sống ở nhà họ Tạ, chính là con cháu của nhà họ Tạ, nhiều quy củ không cần phân biệt quá rạch ròi.

“Sau này cứ ở lại với ngoại tổ mẫu. Nhị cữu mẫu của con vẫn luôn muốn có một đứa nữ nhi, A Nguyên có bằng lòng ở bên đó không?”

Tần Khả ngoan ngoãn gật đầu: “A Nguyên bằng lòng ạ.”

“Con ngoan, con ngoan.”

Gặp Thái phu nhân xong là đến tam phòng. Tạ Tam gia và Tam phu nhân hôm nay không có ở phủ nên không ra đón. Nhị phu nhân bèn mỉm cười giới thiệu: “A Nguyên, đây là Tam biểu ca Tử Thanh và Tứ biểu ca Tử Minh của con.”

Tam biểu ca Tạ Huyên và Tứ biểu ca Tạ Trạch, Tần Khả cũng không xa lạ. Nàng mỉm cười cúi người: “Tam biểu ca, Tứ biểu ca.”

Tạ Huyên thì không sao, mỉm cười gọi một tiếng biểu muội, còn Tạ Trạch thì không giấu được vẻ nhiệt tình trên mặt.

“Được rồi, được rồi, gặp mặt đến đây thôi, sau này ngày tháng còn dài, không vội lúc này. A Nguyên đi đường từ Giang Nam đến đây hẳn là mệt rồi, cứ về phòng nghỉ ngơi trước đi.”

Thái phu nhân đã lên tiếng, hôm nay xem như đến đây là xong. Chỉ là trước khi đi, Đại phu nhân lại giữ Tần Khả lại, tặng một món quà.

“A Nguyên mới đến kinh thành, sợ là không quen với thời tiết phương Bắc chúng ta. Sau này trời sẽ ngày một lạnh hơn, Đại cữu mẫu có chuẩn bị cho con một chiếc áo choàng, con thử xem có vừa không.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc