Đại phu nhân nghe rõ ngọn ngành, cũng có chút kinh ngạc về sự thất lễ của Thành Ninh Ninh, nhưng lúc này bà quan tâm đến nữ nhi mình hơn: “Lan Y nếu đã thương biểu muội, sao không đi an ủi A Nguyên?”
Tạ Lan Y nức nở: “Con… con sợ biểu muội giận con…”
“A Nguyên sao lại giận con?”
“Là con đề nghị đánh bài… cũng là con không chăm sóc tốt cho muội ấy…”
Đại phu nhân cười: “Đó đều là con tự nghĩ thôi, con đã hỏi A Nguyên chưa? Lỡ như A Nguyên bây giờ đang mong biểu tỷ của mình đến an ủi mà con lại không đến, chẳng phải A Nguyên sẽ càng đau lòng hơn sao?”
Tạ Lan Y nín khóc, chớp chớp mắt, cảm thấy mẫu thân nói có lý.
“Vậy… vậy con đi bây giờ?”
“Rửa mặt rồi hãy đi.” Tạ Diệu lúc này từ ngoài bước vào, nhìn muội muội ngốc nghếch này của mình mà lắc đầu.
“Đại ca…”
Tạ Diệu gật đầu: “Biểu muội sẽ không giận muội đâu, lát nữa hãy đi.”
“Vâng…” Tạ Lan Y sụt sịt mũi, rồi lại tức giận vỗ vỗ giường: “Lần sau không cho Thành Ninh Ninh đến nữa! Kẻo lại làm biểu muội tức giận!”
Vương phu nhân nói: “Thành gia tiểu thư đó, ngày thường ta thấy cũng ổn, không ngờ lại nói ra những lời như vậy.”
Tạ Lan Y lập tức hùa theo: “Còn không phải à? Nàng ta xưa nay kiêu ngạo, chỉ ở trước mặt mẫu thân mới biết kiềm chế một chút.”
Tạ Lan Y rửa mặt xong, định đi đến sân của Tần Khả. Lúc đi, Tạ Diệu gọi nàng lại: “Tuy nói biểu muội có lẽ sẽ không giận, nhưng chuyện này dù sao cũng do muội gây ra, muội định đi tay không à?”
“Vậy muội mang gì đi thì tốt?”
Tạ Diệu lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ đưa qua: “Cái này.”
Tạ Lan Y mở ra xem, bên trong là một ít kẹo dỗ trẻ con, có vị mận, vị nho, và cả kẹo sữa hình vuông.
Tạ Lan Y cười: “Biểu muội cũng không phải trẻ con nữa, muội ấy có thích không?”
“Muội không mang đi sao biết muội ấy không thích.”
Tạ Lan Y nghĩ một lát, bên tay quả thực cũng không có thứ gì tốt hơn, liền nhét hộp kẹo vào tay áo rồi chạy về phía sân của Tần Khả.
Lúc Tạ Lan Y đến, Thường đại phu vừa rời đi. Lần này chữa trị không cần châm cứu, chỉ để lại một lọ thuốc viên, dặn dò Tần Khả mỗi ngày đều phải uống.
Thuốc viên này vừa chua vừa đắng, khó nuốt vô cùng, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Khả nhăn lại thành một cục. Thanh Liên thấy mà xót xa, lập tức đi lấy mứt.
“Biểu muội!” Tạ Lan Y đúng lúc đến.
Tần Khả vội đứng dậy: “Biểu tỷ.”
Tạ Lan Y vừa vào đã ngửi thấy mùi thuốc đắng, lại thấy lông mày Tần Khả nhíu chặt, lập tức hiểu ra.
“Biểu muội vừa uống thuốc à? Đúng lúc lắm, ta mang kẹo cho muội này, muội mau ăn một viên cho đỡ đắng.”
Tần Khả thật sự đang khó chịu nên cũng không từ chối. Một viên kẹo sữa từ từ tan trong miệng, đôi lông mày nhíu chặt mới dần giãn ra.
Tạ Lan Y thấy biểu muội hình như không giận thật, cũng thở phào nhẹ nhõm: “Biểu muội, ta phải xin lỗi muội. Ta sẽ không bao giờ để Thành Ninh Ninh xuất hiện làm phiền muội nữa, muội đừng giận ta nhé.”
Tần Khả lúc này mới cười tươi: “Ta sao lại giận biểu tỷ được? Biểu tỷ cũng không cần vì ta mà sinh bất hòa với Thành cô nương. Dù sao ta và nàng ấy cũng không thân quen, không cần để ý đâu.”
“Nhưng…”
“Biểu tỷ, nếu tỷ coi ta là người một nhà thì chúng ta sẽ không vì người ngoài mà có hiềm khích.”
Mắt Tạ Lan Y sáng lên, lập tức nắm lấy tay nàng: “Biểu muội nói đúng! Chúng ta là người một nhà! Không chia rẽ!”
Hai tỷ muội nhìn nhau cười, chuyện không vui hôm nay xem như hoàn toàn qua đi.
Tạ Lan Y ở lại nói chuyện với Tần Khả mãi đến gần bữa tối, Tạ Tuân đến đón, ba huynh muội mới cùng nhau đi đến Bảo Chân Đường dùng bữa.
Trước khi đi, Tần Khả thay một chiếc áo khoác màu đỏ hồng. Dù sao cũng là ngày lễ, mặc đồ quá giản dị sẽ mất vui. Tần Khả tuy gầy nhưng trên mặt vẫn còn chút bầu bĩnh vừa phải, trông có phần phúc hậu, cộng thêm sắc đỏ tôn lên làn da trắng nõn của nàng.
Vừa xuất hiện ở Bảo Chân Đường, nàng đã thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







