Tạ Lan Y nhiệt tình kéo Tần Khả, hai tỷ muội hứng khởi đi trước, bốn người còn lại đi sau. Tạ Diệu bỗng dừng bước, quay người nhìn mấy đệ đệ.
“Đại ca, vừa rồi là ta sơ suất.” Tạ Huyên lên tiếng trước.
Tạ Tuân rõ ràng cũng biết Đại ca muốn nói gì, hắn vẫn đang tự trách hành động vừa rồi, cúi đầu không nói.
Tạ Diệu: “Biểu muội tuổi còn nhỏ, cần chăm sóc nhiều hơn, sau này chú ý là được.”
“Vâng ạ.” Ba người đồng thanh.
Tần Khả được Tạ Lan Y dìu lên đài xem hát, lúc này người vẫn chưa đông lắm. Tạ Lan Y lanh lợi chiếm được vị trí tốt hàng đầu, ngồi xuống rồi vẫy tay ra sau: “Mọi người nhanh lên!”
Tần Khả ngoan ngoãn ngồi xuống. Tuy nàng không ngại đi cùng các biểu ca biểu tỷ ngắm trăng xem pháo hoa, nhưng sâu trong lòng, nàng vẫn mong được đến nghe hát hơn.
Tạ Diệu là người cuối cùng ngồi xuống, vị trí ở sau Tạ Lan Y, vừa hay cũng là phía sau bên trái của Tần Khả. Lúc ngồi xuống, ánh mắt tự nhiên nhìn tiểu biểu muội phía trước. Tấm lưng thẳng tắp của Tần Khả đã để lộ sự mong đợi của nàng. Khóe môi Tạ Diệu thoáng qua một nụ cười khó nhận ra.
Sau khi mọi người ngồi xuống, trên sân khấu cũng bắt đầu.
“Hôm nay hát vở gì?” Tạ Lan Y là người không ngồi yên được, gọi mấy ấm trà và hoa quả điểm tâm rồi cắn hạt dưa nhìn lên sân khấu.
Đợi màn vừa kéo ra, Tạ Lan Y đã cười: “Ta biết rồi, ta biết rồi!”
Tần Khả không nhìn thấy, dĩ nhiên có chút sốt ruột. Tạ Lan Y nhìn nàng một cái, cười: “Biểu muội, vở này hay lắm đó, muội phải nghe cho kỹ.”
Tần Khả vội vàng gật đầu, sự chú ý hoàn toàn tập trung lên sân khấu.
“Hoa rơi nước chảy sắc hồng, sầu vương vạn mối, lặng thầm oán gió đông…”
Mắt Tần Khả sáng lên: “Là Tây Sương Ký!”
Tạ Lan Y lập tức cười: “Đúng, chính xác!”
Thực ra khi các đào kép ra sân, mấy vị công tử, đặc biệt là Tạ Tuân đã vơi đi một nửa hứng thú. Tây Sương Ký hát toàn chuyện tình ái là thứ hắn không thích nhất, đâu có hay bằng Hán Sở Tranh Hùng. Nhưng thấy tiểu biểu muội dường như cũng rất thích, Tạ Tuân liền im lặng không nói.
Tạ Huyên cũng không có hứng thú, còn Tạ Trạch xem khá chăm chú. Tạ Diệu vốn không chú ý lên sân khấu, hát vở gì đối với hắn hình như cũng như nhau.
Hai tiểu cô nương ngồi phía trước, líu ríu bàn tán sôi nổi. Từ góc nhìn của Tạ Diệu, muội muội ruột chỉ thấy được bóng lưng, còn khuôn mặt nghiêng của Tần Khả thỉnh thoảng lại hiện ra trước mắt hắn. Tiểu cô nương quá đỗi mảnh mai, trên dái tai trắng nõn treo một sợi chỉ bạc mảnh, dưới cùng là một viên ngọc vàng cỡ hạt gạo, khẽ đung đưa theo cử động của chủ nhân.
Tạ Diệu dời mắt đi.
Vở hát kết thúc, hai tiểu cô nương dường như đều có chút tiếc nuối. Tạ Lan Y dắt Tần Khả từ từ đi xuống Trích Tinh Lâu. Lúc này đã gần giờ Hợi, trên đường đèn đuốc sáng trưng. Đêm trước Trung thu luôn đặc biệt náo nhiệt.
“Bên kia hình như có gánh xiếc.”
Ánh mắt mọi người nhìn qua, quả nhiên, dân chúng đang tụ tập lại một chỗ, có trò ném vòng, câu cá, còn có cả ném phi tiêu.
“Đi xem!”
Mấy người nhanh chóng đến gần. Tạ Lan Y nhìn mấy thứ trong trò ném vòng, đều là những thứ tầm thường, nhàm chán lắc đầu. Sau đó lại đi xem trò ném phi tiêu, mắt sáng lên.
“Biểu muội, muội thích con vật nhỏ nào?”
Tần Khả: “Con vật nhỏ?”
“Chỗ ném phi tiêu kia có bán tượng gỗ điêu khắc mười hai con giáp, còn có cả động vật sống nữa!”
Ánh mắt của mấy người Tạ Diệu cũng nhìn qua, những món đồ chơi nhỏ đó quả thật được làm rất sống động.
“Làm lại!”
Lần thứ hai khá hơn, ném trúng một con hổ nhỏ. Nhưng trong mấy huynh muội, ngoại trừ Tạ Diệu, những người còn lại không ai cầm tinh con hổ. Tạ Tuân nhìn Tạ Diệu: “Đại ca…?”
Tạ Diệu cười cười, không từ chối, đưa tay nhận lấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







