Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Vị lang trung nhanh chóng bước vào, tấm rèm che trước mặt Tần Khả đã được hạ xuống. Lang trung cung kính hành lễ, sau đó lấy ra một chiếc gối mềm từ hòm thuốc: “Mời cô nương.”

Tần Khả đưa tay ra từ sau rèm: “Làm phiền đại phu rồi.”

Một lát sau.

Vị lang trung buông tay ra, vuốt râu: “Bệnh mắt này của biểu cô nương…”

Tần Khả: “Đại phu có gì cứ nói thẳng, không sao đâu ạ.”

“Lão phu chỉ có ba phần chắc chắn, hơn nữa quá trình sẽ rất dài, có thể còn phải chịu một chút đau đớn da thịt, biểu cô nương có bằng lòng không?”

Thanh Liên và Hạnh Đào bất giác nhìn Tần Khả. Phải biết rằng cô nương nhà mình sợ đau nhất, da lại mỏng manh, lúc thêu thùa bị kim đâm, vết thương cũng lâu lành hơn người thường.

Thái độ của Tần Khả lại ngoài dự đoán của mọi người: “Ta từ năm ba tuổi đã không còn nhìn thấy, xin đại phu hãy chữa trị cho ta. Nếu có thể chữa khỏi, đại phu chính là đại ân nhân của ta. Nếu không thể, ta cũng nhất định không oán trời trách người. Còn về nỗi đau da thịt, đại phu cứ việc chữa trị.”

Vị đại phu có lẽ không ngờ một tiểu cô nương mười bốn tuổi lại có ý chí kiên định như vậy, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc: “Nếu biểu cô nương đã có quyết tâm như vậy, lão phu nhất định sẽ dốc hết sức mình chữa trị cho cô nương.”

“Đa tạ đại phu.”

Vị lang trung kê đơn thuốc năm ngày, Thanh Liên ghi lại cẩn thận. Tần Khả bỗng nhớ ra điều gì, hỏi một câu: “Xin hỏi đại phu… là lão phu nhân mời ngài đến chữa trị cho ta phải không ạ?”

Đầu bút của vị lang trung khẽ dừng lại, ngẩng đầu mỉm cười: “Lão phu được Đại công tử nhờ đến chữa trị cho cô nương.”

Tần Khả sững sờ.

Đại biểu ca?

Nàng vẫn luôn nghĩ sau khi mình đến phủ, là ngoại tổ mẫu mời lang trung đến chữa trị cho nàng, thì ra… lại là Đại biểu ca sao…

Thấy nàng kinh ngạc, vị lang trung bèn cười giải thích: “Lão phu tài hèn, các bệnh khác không dám tự xưng tinh thông, chỉ riêng bệnh về mắt thì cũng có chút ít kinh nghiệm. Nửa tháng trước tình cờ gặp công tử của quý phủ ở ngoài, Đại công tử đã mời tại hạ đến xem mạch cho biểu cô nương.”

Tần Khả: “Thì ra là vậy… Đa tạ đại phu, đại phu quý danh là gì ạ?”

“Tại hạ họ Thường.”

“Thường đại phu, vậy đôi mắt của ta xin nhờ cả vào ngài.” Tần Khả vừa nói, vừa lấy một vốc bạc vụn hình hạt dưa từ chiếc hộp gỗ gấm bên giường. Hạnh Đào lập tức tiến lên nhận lấy rồi đưa vào tay Thường đại phu.

“Ôi, thật là cảm tạ cô nương.”

Tần Khả mỉm cười: “Ngài không cần khách sáo.”

Sau khi Thường đại phu đi, Thanh Liên vui vẻ nói: “Nô tỳ nghe nói y thuật của các đại phu ở kinh thành đều rất cao siêu, người có thể vào Quốc Công phủ chữa bệnh chắc chắn không phải người tầm thường. Cô nương, chúng ta có phải đã nhìn thấy hi vọng rồi không?”

Tần Khả: “Hi vọng là vậy.”

Lúc này, so với tia hi vọng về đôi mắt, nàng càng kinh ngạc hơn về những lời lang trung vừa nói. Kiếp trước, nàng vẫn luôn cảm thấy Đại biểu ca tuy điềm đạm nhưng cũng nghiêm khắc, đối với nàng cũng là quản giáo nhiều hơn quan tâm, lại không ngờ…

Nghĩ đến buổi tối sẽ cùng các biểu ca ra phố, Tần Khả khẽ mỉm cười.

Tạ Lan Y nằng nặc đòi Tạ Diệu dắt ra ngoài phủ dùng bữa tối nên chiều nay nhà bếp nhỏ không nổi lửa. Vừa qua giờ Tuất, nàng đã đến đón Tần Khả.

Tạ Diệu lúc này đang đứng bên xe ngựa ngoài phủ, bất giác nhìn về phía muội muội, dĩ nhiên cũng nhìn thấy Tần Khả đang khoác áo choàng.

Ánh mắt khẽ động, Tạ Diệu dĩ nhiên nhận ra chiếc áo choàng đó, nhưng hắn nhanh chóng dời mắt đi, không nhìn thêm nữa.

Các công tử đều cưỡi ngựa, các cô nương thì lên xe.

Tạ Lan Y và Tần Khả ngồi chung một xe, cử chỉ thân mật. Tạ Lan Y líu ríu giới thiệu cho Tần Khả suốt dọc đường.

“Lát nữa ca ca sẽ đưa chúng ta đến Trích Tinh Lâu ăn tối. Ở đó náo nhiệt lắm, là tửu lầu cao nhất kinh thành, đồ ăn cũng ngon. Ngoài ăn uống ra, tầng trên cùng còn có đài ngắm trăng, là nơi tuyệt vời để ngắm trăng. Còn có một tầng là sân khấu kịch nữa đó!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc