Đang là tháng tư, muôn hoa đua nở, hương thơm lan tỏa khắp chốn, khiến bầu không khí như thấm đượm một mùi hương thanh nhã.
Hiển Quốc Công phủ hôm nay càng thêm náo nhiệt, khách khứa lui tới không dứt, trong kinh thành, phàm là những nhà có danh vọng đều đến dự, bởi lẽ hôm nay chính là đại thọ 60 tuổi của lão phu nhân Chử thị.
Các cô nương đại phòng cùng nhị phòng từ sáng sớm đã rửa mặt chải đầu, trang điểm tươm tất, nhàn rỗi không việc gì bèn tụ hội trong đình viện thưởng hoa.
Trong lúc vô tình, câu chuyện lại xoay quanh một người.
"Đại tỷ tỷ, hôm nay là sinh thần của tổ mẫu, vị biểu cô nương ở Tử Trúc Viện kia vẫn còn bệnh ư? Thật khiến người ta chán ghét, theo nhị cô cô về đây nương nhờ cửa Quốc Công phủ, lại suốt ngày bày ra bộ dáng yếu ớt, chẳng lẽ thực sự coi nơi này là chốn an dưỡng của nàng? Còn tưởng bản thân là nhân vật quý giá đến nhường nào!"
Người lên tiếng là đích nữ nhị phòng Ngu Yên, đứng hàng thứ hai trong đám tỷ muội.
Một tháng trước, nhị cô cô từ tận Thiệu Hưng mang theo hai nữ nhi hồi kinh, tới nương nhờ mẫu tộc là Hiển Quốc Công phủ. Khi ấy, trong lòng Ngu Yên đã chẳng mấy bằng lòng với vị cô cô này. Nữ nhân đã xuất giá như bát nước đổ đi, lẽ nào còn có đạo lý thường xuyên lui tới tại mẫu tộc? Huống hồ, không chỉ một mình hồi kinh, mà còn dẫn theo cả hai vị biểu muội.
Cố Cẩm cũng có cùng suy nghĩ. Nàng là nữ nhi ruột của Ngu thị, còn Cố Yểu lại là nữ nhi của nguyên phối Tô thị, chẳng có chút quan hệ nào với Hiển Quốc Công phủ, vậy mà lại quấn quýt không chịu rời đi.
Chỉ có điều, tổ mẫu vốn lương thiện, nể mặt nhị cô cô, không những không đuổi người đi, mà còn sai người thu xếp một tiểu viện riêng để nàng ở lại, lại dựa theo tiêu chuẩn của biểu cô nương mà chu cấp ăn mặc.
Đại cô nương Ngu Triều thoáng nhìn Ngu Yên một cái, hờ hững nói: "Lời này trước mặt ta thì nói cũng được, nhưng đừng để người ngoài nghe thấy. Cô cô là kế mẫu của nàng, chúng ta cùng nàng cũng chẳng có bao nhiêu quan hệ, coi như trong phủ nuôi một người dư thừa mà thôi."
"Nàng sinh bệnh trận này, cũng chẳng phải vô duyên vô cớ. Chuyện đó nếu rơi lên thân ai, ai có thể không ngã bệnh một hồi?"
Ngu Yên cười lạnh, nói: "Còn không phải vì xuất thân thấp kém, nên Vĩnh Khang Hầu phủ mới không thừa nhận hôn sự này? Dẫu nói năm đó nhị cô phụ từng cứu Hầu gia, Hầu gia để lại tín vật, hứa hẹn hai nhà ngày sau kết thành thông gia, nhưng chuyện cũng đã qua lâu như vậy, mà ngài mấy năm trước lại qua đời. Nay không có hôn thư, chỉ dựa vào một khối ngọc bội liền muốn người ta chấp nhận hôn sự, há chẳng phải si tâm vọng tưởng?"
"Nhị cô cô cũng thật không nghĩ tới thể diện Hiển Quốc Công phủ, đích thân dẫn theo Cố Yểu đến Vĩnh Khang Hầu phủ, kết quả bị Hầu phu nhân châm chọc vài câu, mặt mũi đều mất sạch."
Ngu Yên còn định nói thêm điều gì, nhưng đã bị Tam cô nương Ngu Phán bên cạnh khẽ kéo tay áo, thấp giọng nhắc nhở: "Nhị tỷ tỷ, mau đừng nói nữa, Cẩm muội muội tới rồi."
Mấy người đồng loạt đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy Cố Cẩm dẫn theo nha hoàn Thu Nguyệt chậm rãi đi tới.
Đại cô nương Ngu Triều liếc nhìn Ngu Yên một cái, ánh mắt như ngầm cảnh cáo, nhắc nàng thu liễm lời nói.
Ngu Yên trong lòng không cho là đúng, khẽ bĩu môi, ánh mắt mang theo vài phần khinh thường, chờ Cố Cẩm đến gần liền cười nhạt hỏi: "Thế nào, sao chỉ có mình ngươi? Yểu muội muội đâu, hôm nay vẫn còn bệnh sao?"
Ý cười trên mặt Cố Cẩm thoáng chững lại. Tuy nàng vào Hiển Quốc Công phủ chưa đầy một tháng, nhưng đã sớm nghe danh miệng lưỡi sắc bén của Ngu Yên. Mẫu thân nàng vốn chỉ là thứ nữ của Quốc Công phủ, vì thế nàng cũng bị xem nhẹ, phải cúi mình mà sống. Dù trong lòng bất mãn, nàng cũng chỉ có thể cười đáp: "Nàng thân thể yếu, mẫu thân nói để nàng tĩnh dưỡng thêm mấy ngày."
Lời vừa dứt, Ngu Yên liền cười như không cười, giọng điệu châm chọc: "Thật là thể diện quá lớn! Hôm nay là thọ yến của tổ mẫu, nàng chỉ là một biểu cô nương tá túc trong phủ, chẳng lẽ không nên đến dập đầu chúc thọ trưởng bối sao?"
"Người từ nơi nhỏ bé đi ra, quả nhiên không hiểu quy củ."
Cố Cẩm nhất thời mặt đỏ bừng, muốn biện giải nhưng lại chẳng biết nói gì, chỉ có thể cắn môi đứng đó.
Đại cô nương Ngu Triều trừng mắt nhìn Ngu Yên, rồi quay sang Cố Cẩm ôn tồn nói: "Muội muội đừng để bụng, nhị tỷ tỷ của muội xưa nay vẫn vậy, ăn nói bộc trực."
"Nàng đó, chẳng qua là thấy Yểu muội muội dung mạo xinh đẹp, sợ bị lấn át nên trong lòng mới sinh ghen tị thôi. Theo ta thấy, các muội vừa đến kinh thành, cũng nên để nàng biết một chút, trên đời này luôn có người xuất sắc hơn mình, đừng nghĩ bản thân là nhất."
Ngu Triều nửa đùa nửa thật, Cố Cẩm cũng không thể không thuận theo, đành miễn cưỡng mỉm cười.
Chẳng bao lâu sau, mấy người rời khỏi đình viện, cùng nhau hướng về nội viện của lão phu nhân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)